HomeTưởng NiệmThời SựHải QuânSử LiệuTìm hiểuSưu TầmVideoGiải TríLinks
Viewed: 9712634 
Sử LiệuTài liệu Lịch sử Quốc tếDiễn văn TT Bush tại HĐ/LHQ
   
Bản Tuyên Ngôn QT/NQ
Công Ước Quốc Tế 1966
Universal Declaration of Human R
The Law of the Sea 1982-UN
G.W.Bush Inaugural Address
History of Communism
Honor Victims Communism
Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ
Bài diễn văn của JF.Kennedy
Diễn Văn G.W.Bush 12/06/07
Diễn văn TT Bush tại HĐ/LHQ
Nghị Định Thư Kyoto
9 bài luận tội Đảng CSTQ
Tuyên bố TC lãnh hải 4/9/58
Quốc ca và Quốc Kỳ Úc
Bản Quốc ca Pháp
Obama’s Speech in Cairo
NQ25Texas cấm treo cờ VC
Lá thư lịch sử Sirik Matak
The Long Telegram
Hung thần của Tự Do Báo Chí

Phong Trào Dân Chủ VN
Báo Tự Do Ngôn luận ra đời, một bước đột phát trong nỗ lực phá vỡ chính sách độc tai bưng bít thông tin của CSVN.
Báo Tự Do Dân Chủ  ra đời, ngày 2 tháng 9 năm 2006, tại thủ đô Hà Nội.
Tòa án man rợ Cộng sản VN bịt miệng Linh mục Nguyễn Văn Lý.

Hoàng Sa&Trường Sa
Lực lượng Trung Cộng xâm lăng Hoàng Sa 1974
Tài liệu giá trị lich sử do Hải sư Thềm Sơn Hà sưu tìm.
Đại cương về Quần đảo Hoàng Sa 
Hình ảnh - Địa lý - Khí hậu - Vị trí chiến lược. 
Bài sưu tầm của Hải sư Thềm Sơn Hà
HQ10 đi vào lịch sử 
Trận Hải chiến 19/01/1974 chống Trung Cộng xâm lăng.
HQ5 và Hải chiến Hòang Sa 1974 
Hồi ký của Trương Văn Liêm
Biến cố Trường Sa tháng 2-1974
VNCH mở cuộc hành quân Trần Hưng Đạo 48 tại Trường Sa cuối tháng 1/1974 để cũng cố chủ quyền VN ngăn ngừa tham vọng bành trướng của Trung cộng lấn chiếm quần đảo Trường Sa

 

Tài liệu Hải Quân VNCH
Lực Lượng Đặc nhiệm 99
Một tài liệu sống thực để cho các thế hệ mai sau hiểu thêm về nỗi đau đớn của một cuộc tương tàn mà người Việt Nam dù Nam hay Bắc, đã không làm chủ được... 
Hình thành HQ/VNCH
Bài sưu tầm của Bảo Bình Nguyễn Văn Ơn
Sea Float Năm Căn
Chiến dịch Trần Hưng Đạo 4 bình định Năn Căn Cà Mau do Hải sư Trương Thanh Việt sưu tầm.


Diễn văn Tổng Thống Bush Tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc

President Bush Addresses The United Nations General Assembly
The United Nations Headquarters
25th Sep 2007 New York
9:57 A.M. EDT
:

President BUSH

    Mr. Secretary General, Mr. President, distinguished delegates, ladies and gentlemen: Thank you for the opportunity to address the General Assembly of the United Nations. 
    Sixty years ago, representatives from 16 nations gathered to begin deliberations on a new international bill of rights. The document they produced is called the Universal Declaration of Human Rights -- and it stands as a landmark achievement in the history of human liberty. It opens by recognizing "the inherent dignity" and the "equal and inalienable rights of all members of the human family" as "the foundation of freedom, justice, and peace in the world." And as we gather for this 62nd General Assembly, the standards of the Declaration must guide our work in this world. 
    Achieving the promise of the Declaration requires confronting long-term threats; it also requires answering the immediate needs of today. The nations in this chamber have our differences, yet there are some areas where we can all agree. When innocent people are trapped in a life of murder and fear, the Declaration is not being upheld. When millions of children starve to death or perish from a mosquito bite, we're not doing our duty in the world. When whole societies are cut off from the prosperity of the global economy, we're all worse off. Changing these underlying conditions is what the Declaration calls the work of "larger freedom" -- and it must be the work of every nation in this assembly. 
    This great institution must work for great purposes - to free people from tyranny and violence, hunger and disease, illiteracy and ignorance, and poverty and despair. Every member of the United Nations must join in this mission of liberation. 
    First, the mission of the United Nations requires liberating people from tyranny and violence. The first article of the Universal Declaration begins, "All human beings are born free and equal in dignity and rights." The truth is denied by terrorists and extremists who kill the innocent with the aim of imposing their hateful vision on humanity. The followers of this violent ideology are a threat to civilized people everywhere. All civilized nations must work together to stop them - by sharing intelligence about their networks, and choking their - off their finances, and bringing to justice their operatives. 
    In the long run, the best way to defeat extremists is to defeat their dark ideology with a more hopeful vision -- the vision of liberty that founded this body. The United States salutes the nations that have recently taken strides toward liberty -- including Ukraine and Georgia and Kyrgyzstan and Mauritania and Liberia , Sierra Leone and Morocco . The Palestinian Territories have moderate leaders, mainstream leaders that are working to build free institutions that fight terror, and enforce the law, and respond to the needs of their people. The international community must support these leaders, so that we can advance the vision of two democratic states, Israel and Palestine, living side-by-side in peace and security.
    Brave citizens in Lebanon and Afghanistan and Iraq have made the choice for democracy - yet the extremists have responded by targeting them for murder. This is not a show of strength -- it is evidence of fear. And the extremists are doing everything in their power to bring down these young democracies. The people of Lebanon and Afghanistan and Iraq have asked for our help. And every civilized nation has a responsibility to stand with them. 
    Every civilized nation also has a responsibility to stand up for the people suffering under dictatorship. In Belarus , North Korea , Syria , and Iran , brutal regimes deny their people the fundamental rights enshrined in the Universal Declaration. Americans are outraged by the situation in Burma , where a military junta has imposed a 19-year reign of fear. Basic freedoms of speech, assembly, and worship are severely restricted. Ethnic minorities are persecuted. Forced child labor, human trafficking, and rape are common. The regime is holding more than 1,000 political prisoners -- including Aung San Suu Kyi, whose party was elected overwhelmingly by the Burmese people in 1990. 
    The ruling junta remains unyielding, yet the people's desire for freedom is unmistakable. This morning, I'm announcing a series of steps to help bring peaceful change to Burma . The United States will tighten economic sanctions on the leaders of the regime and their financial backers. We will impose an expanded visa ban on those responsible for the most egregious violations of human rights, as well as their family members. We'll continue to support the efforts of humanitarian groups working to alleviate suffering in Burma . And I urge the United Nations and all nations to use their diplomatic and economic leverage to help the Burmese people reclaim their freedom. 
    In Cuba , the long rule of a cruel dictator is nearing its end. The Cuban people are ready for their freedom. And as that nation enters a period of transition, the United Nations must insist on free speech, free assembly, and ultimately, free and competitive elections. 
    In Zimbabwe , ordinary citizens suffer under a tyrannical regime. The government has cracked down on peaceful calls for reform, and forced millions to flee their homeland. The behavior of the Mugabe regime is an assault on its people -- and an affront to the principles of the Universal Declaration. The United Nations must insist on change in Harare -- and must insist for the freedom of the people of Zimbabwe.
    In Sudan , innocent civilians are suffering repression -- and in the Darfur region, many are losing their lives to genocide. America has responded with tough sanctions against those responsible for the violence. We've provided more than $2 billion in humanitarian and peacekeeping aid. I look forward to attending a Security Council meeting that will focus on Darfur , chaired by the French President. I appreciate France 's leadership in helping to stabilize Sudan 's neighbors. And the United Nations must answer this challenge to conscience, and live up to its promise to promptly deploy peacekeeping forces to Darfur . 
    Second, the mission of the United Nations requires liberating people from hunger and disease. Article 25 of the Universal Declaration states: "Everyone has the right to a standard of living adequate for the health and well-being of himself and of his family, including food and clothing and housing and medical care." Around the world, the United Nations is carrying out noble efforts to live up to these words. 
    Feeding the hungry has long been a special calling for my nation. Today, more than half the world's food assistance comes from America . We send emergency food stocks to starving people from camps in Sudan to slums in -- around the world. I've proposed an innovative initiative to alleviate hunger under which America would purchase the crops of local farmers in Africa and elsewhere, rather than shipping in food from the developed world. This would help build up local agriculture and break the cycle of famine in the developing world -- and I urge our United States Congress to support this initiative. 
    Many in this hall are bringing the spirit of generosity to fighting HIV/AIDS and malaria. Five years ago, in Sub-Saharan Africa, an AIDS diagnosis was widely considered a death sentence, and fewer than 50,000 people infected with the virus were receiving treatment. The world responded by creating the Global Fund, which is working with governments and the private sector to fight the disease around the world. The United States decided to take these steps a little further by launching the $15 billion Emergency Plan for AIDS Relief. Since 2003, this effort has helped bring cutting-edge medicines to more than a million people in sub-Sahara Africa . It's a good start. So earlier this year, I proposed to double our initial commitment to $30 billion. By coming together, the world can turn the tide against HIV/AIDS -- once and for all.
    Malaria is another common killer. In some countries, malaria takes as many lives as HIV/AIDS - the vast majority of them children under the age of five years old. Every one of these deaths is unnecessary, because the disease is preventable and treatable. The world knows what it takes to stop malaria -- bed nets and indoor spraying and medicine to treat the disease. Two years ago, America launched a $1.2 billion malaria initiative. Other nations and the private sector are making vital contributions, as well. I call on every member state to maintain its focus, find new ways to join this cause, and bring us closer to the day when malaria deaths are no more. 
    Third, the mission of the United Nations requires liberating people from the chains of illiteracy and ignorance. Article 26 of the Universal Declaration states: "Everyone has the right to education." And when nations make the investments needed to educate their people, the whole world benefits. Better education unleashes the talent and potential of its citizens, and adds to the prosperity of all of us. Better education promotes better health and greater independence. Better education increases the strength of democracy, and weakens the appeal of violent ideologies. So the United States is joining with nations around the world to help them provide a better education for their people.
    A good education starts with good teachers. In partnership with other nations, America has helped train more than 600,000 teachers and administrators. A good education requires good textbooks. So in partnership with other nations, America has distributed tens of millions of textbooks. A good education requires access to good schools. So in partnership with other nations, America is helping nations raise standards in their schools at home, and providing scholarships to help students come to schools in the United States . In all our education efforts, our nation is working to expand access for women and girls, so that the opportunity to get a decent education is open to all. 
    Finally, the mission of the United Nations requires liberating people from poverty and despair. Article 23 of the Universal Declaration states: "Everyone has the right to work, to free choice of employment, [and] to just and favorable conditions of work." In the 21st century, this requires ensuring that people in poor countries have the same opportunity to benefit from the global economy that citizens of wealthy countries have.
    The United Nations provides vital economic assistance designed to help developing nations grow their economies and reach their potential. The United States agrees with that position; we've dramatically increased our own development assistance - and we're delivering that aid in innovative ways. We started the Millennium Challenge Account to reward nations that govern justly, fight corruption, invest in their people, and promote economic freedom. With this aid, we're reaching out to developing nations in partnership, not paternalism. And we're ensuring that our aid dollars reach those who need them - and achieve results. 
    In the long run, the best way to lift people out of poverty is through trade and investment. A nation that is open and trading with the world will create economic rewards that far exceed anything they could get through foreign aid. During the 1990s, developing nations that significantly lowered tariffs saw their per capita income grow about three times faster than other developing countries. Open markets ignite growth, encourage investment, increase transparency, strengthen the rule of law, and help countries help themselves. 
    The international community now has an historic chance to open markets around the world by concluding a successful Doha Round of trade talks. A successful Doha outcome would mean real and substantial openings in agriculture, goods, and services -- and real and substantial reductions in trade-distorting subsidies. The world's largest trading nations, including major developing countries, have a special responsibility to make the tough political decisions to reduce trade barriers. America has the will and flexibility to make those necessary decisions. Our negotiators are demonstrating that spirit in Geneva . I urge other leaders to direct their negotiators to do the same. And I'm optimistic that we can reach a good Doha agreement -- and seize this once-in-a-generatio n opportunity. 
    In the meantime, America will continue to pursue agreements that open trade and investment wherever we can. We recently signed free trade agreements with Peru , Colombia , Panama , and South Korea . These agreements embody the values of open markets -- transparent and fair regulation, respect for private property, and resolving disputes under international law rules. These are good agreements, and they're now ready for a congressional vote, and I urge the Congress to approve them as soon as possible.
    As America works with the United Nations to alleviate immediate needs, we're also coming together to address longer-term challenges. Together, we're preparing for pandemics that could cause death and suffering on a global scale. Together, we're working to stop the proliferation of weapons of mass destruction. Together, we're confronting the challenges of energy security, and environmental quality, and climate change. I appreciate the discussions on climate change led by the Secretary General last night. I look forward to further discussions at the meeting of major economies in Washington later this week.
The goals I've outlined today cannot be achieved overnight -- and they cannot be achieved without reform in this vital institution. The United States is committed to a strong and vibrant United Nations. Yet the American people are disappointed by the failures of the Human Rights Council. This body has been silent on repression by regimes from Havana to Caracas to Pyongyang and Tehran -- while focusing its criticism excessively on Israel . To be credible on human rights in the world, the United Nations must reform its own Human Rights Council. 
    Some have also called for reform to the structure of the Security Council, including an expansion of its membership. The United States is open to this prospect. We believe that Japan is well-qualified for permanent membership on the Security Council, and that other nations should be considered, as well. The United States will listen to all good ideas, and we will support changes to the Security Council as part of broader U.N. reform. And in all we do, I call on member states to work for an institution that adheres to strict ethical standards, and lives up to the high principles of the Universal Declaration. 
    With the commitment and courage of this chamber, we can build a world where people are free to speak, assemble, and worship as they wish; a world where children in every nation grow up healthy, get a decent education, and look to the future with hope; a world where opportunity crosses every border. America will lead toward this vision where all are created equal, and free to pursue their dreams. This is the founding conviction of my country. It is the promise that established this body. And with our determination, it can be the future of our world.
Thank you, and God bless. (Applause.) 

Trúc Đông Quân chuyển ngữ

    Kính chào ông Tổng Thư Ký, ông Chủ Tịch, các vị đại biểu danh dự, quý ông, quý bà, Tôi xin cám ơn quý vị đã cho tôi một cơ hội góp mặt ngày hôm nay để bày tỏ cùng quý vị thành viên của Hội đồng đại biểu Liên Hiệp Quốc.
    Sáu mươi (60) năm qua, các thành viên đại biểu của 16 quốc gia đã họp lại để bàn thảo một bản tuyên ngôn nhân quyền quốc tế. Khi văn bản ra đời được gọi là: “Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền Quốc Tế”- và đó là một dấu ấn của thành quả trong lịch sử về quyền tự do của conbngười. Nó được khởi đầu bằng xác định “quyền lợi nhân phẩm được kế thừa” và “quyền bình đẳng bất khả chuyển nhượng cho mọi cá nhân trong đại gia đình nhân loại”, như là “nền tảng của tự do, công bình, và an hòa trên thế giới”. Và ngày hôm nay chúng ta cùng nhau gặp gỡ trong buổi họp Hội Đồng Đại Biểu lần thứ 62 này, những tiêu chuẩn của Bản Tuyên Ngôn phải là phương tiện để vạch rõ đường lối cho việc chúng ra phải làm gì cho thế giới.
    Để đạt được những lời hứa trong Bản Tuyên Ngôn đòi hỏi chúng ta đối diện với nhũng hiểm họa trường kỳ, và cũng cần có những giải pháp cấp bách cho nhu cầu ngắn hạn của thời điểm này. Cho dù những quốc gia đang có mặt trong buổi đại hội này đều có những khác biệt, nhưng có những lãnh vực mà chúng ta đều có đồng quan điểm. Khi những người dân vô tội bị giam hãm trong nỗi sợ hãi và chết chóc, thì Bản Tuyên Ngôn không được thực thi. Khi hàng triệu triệu trẻ em bị chết vì đói khát, và chết vì bị muỗi đốt, tức là lúc chúng ta không làm tròn trách nhiệm đối với thế giới. Khi có những xã hội hoàn toàn bị bưng bít, bị tách biệt khỏi quyền lợi của phát triển kinh tế toàn cầu, thì tất cả chúng ta trở thành tồi tệ hơn nữa. Để thay đổi những hiện trạng tiềm tàng này mà Bản Tuyên Ngôn gọi là: Việc làm cho “một tự do trãi rộng, khoán đại hơn”, và đó là trách nhiệm, công việc của mỗi quốc gia đang có mặt tại buổi hội nghị này.
    Một hiến chương vĩ đại phải phục vụ cho những chương trình vĩ đại - là giải thoát cho con người khỏi chuyên chế, bạo ngược, bệnh tật, mù chữ, ngu dốt, đói nghèo và khốn khổ. Mọi thành viên của Liên Hiệp Quốc phải cùng nhau chung sức thực hiện sứ mạng giải phóng đó.
            Điều thứ nhất: Vai trò của Liên Hiệp Quốc đòi hỏi phải giải thoát con người từ những chính thể chuyên chế và hung tàn. Trong Điều 1 của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền bắt đầu bằng câu: “Mọi người sinh ra đều tự do và bình đẳng về phẩm cách và quyền lợi…”. Sự thật đó đã bị tước đoạt bởi bọn khủng bố, và bọn cực đoan đã giết những người dân vô tội với chủ trương là nhồi nhét những ảo mộng thù ghét con người trên toàn nhân loại. Những tên đồ đệ của chủ thuyết hung bạo này là hiểm họa cho mọi nền văn minh nhân loại. Do đó mọi quốc gia đang sống trong xã hội văn minh phải hợp tác cùng nhau để chận đứng bọn chúng -- bằng phương tiện chia xẻ thông tin tình báo về những mạng lưới chằng chịt hoạt động của chúng, và xiết chặt nguồn tài chính của bọn chúng, và phải đem ra tòa án phân xử những hoạt động của chúng.
    Trong chiến dịch trường kỳ đó, phương thức tốt nhất để đánh bại bọn cực đoan là phải đánh bại cái chủ thuyết đen tối đó bằng một viễn ảnh đầy hy vọng, một viễn ảnh của tự do được đưa ra bởi cơ quan (Liên Hiệp Quốc) này. Hiệp chủng Quốc Hoa Kỳ nghiêng mình chào đón những quốc gia vừa mới vươn lên với bước tiến tự do, bao gồm Ukraine, Georgia, Kyrgyzstan, Mauritania, Libertia, Sierra Leone và Morocco. Vùng đất Palestine có những vị lãnh đạo tiên tiến, những người có chủ đạo đang thực hiện việc xây dựng một thể chế chống lại khủng bố, thực thi luật pháp, và làm những điều cần thiết để đáp ứng cho nhu cầu của nhân dân. Cộng đồng thế giới cần yểm trợ cho các vị lãnh đạo này, để chúng ta có thể thi hành được viễn kiến là có hai quốc gia có nền dân chủ là Do thái và Palestine, sống bên nhau trong an lạc thái hòa.
    Những người công dân anh dũng của Lebanon, Afghanistan, và Irag đã lựa chọn thể chế dân chủ, nhưng bọn cực đoan đáp trả lại bằng cách dùng họ làm mục tiêu để ám sát. Đây không phải là thái độ của sức mạnh, mà đó là biểu hiện của sự sợ hãi. Bọn cực đoan đã dùng mọi phương tiện bạo lực để đập tan nền dân chủ mới chớm nở này. Nhân dân Lebanon, nhân dân Afghanistan và nhân dân Irag đã cầu cứu chúng ta, thì mỗi quốc gia văn minh phải có trách nhiệm để đứng chung chiến tuyến với họ.
            Mỗi quốc gia văn minh phải đảm nhận trách nhiệm là mạnh dạn đứng dậy cho những người đang khốn khổ dưới chế độ độc tài. Ở Belarus, Bắc Hàn, Syria, và Iran có những chính quyền tàn bạo tước đoạt của nhân dân các quyền cơ bản thiêng liêng của Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền Quốc Tế. Nhân dân Hoa Kỳ đang phẫn nộ cho tình trạng của Miến Điện (Burma), khi đoàn quân phiệt đã cướp quyền cai trị nước này trong 19 năm bao trùm bởi nỗi sợ hãi. Những quyền tự do phát biểu, quyền tự do hội họp, tự do thờ phượng đều bị hạn chế tối đa. Dân tộc thiểu số bị khủng bố. Trẻ em bị cưỡng ép lao động, nạn buôn người, hãm hiếp xảy ra thường xuyên. Hiện nay chính quyền (Miến Điện) đang cầm giữ hơn 1000 tù nhân chính trị, trong đó có bà Aung San Suu Kyi, một đảng phái được đa số nhân dân Miến Điện (Burma) bầu lên vào năm 1990.
            Đoàn quân phiệt cướp chính quyền vẫn không mảy may lay chuyển trong lúc người dân đang mơ ước tự do là điều quá rõ ràng không thể chối cãi. Sáng nay, tôi xin lần lượt tuyên bố những kế hoạch để giúp cho Miến Điện đạt được một sự đổi mới trong an hòa. Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ sẽ dùng biện pháp chế tài xiết chặt kinh tế của các lãnh đạo trong vùng, và luôn cả các nguồn tài trợ kinh tế của chúng. Chúng tôi sẽ mở rộng chiến dịch cấm chiếu khán cho những ai sai lầm nhúng tay vào việc vi phạm nhân quyền, điều này cũng có hiệu lực đối với gia đình thân nhân của những kẻ đó. Chúng tôi sẽ tiếp tục nâng đỡ các tổ chức nhân quyền đang nỗ lực để làm giảm bớt mọi người đang khổ đau tại Miến Điện. Và tôi thúc dục Liên Hiệp Quốc cũng như các quốc gia dùng quyền ngoại giao và công cụ mậu dịch kinh tế để giúp cho nhân dân Miến Điện đòi lại tự do.  
    Ở Cuba , một chính quyền độc tài dài đăng đẳng đang đến hồi cáo chung. Nhân dân Cuba đã sẵn sàng cho sự tự do. Và họ đang trong thời kỳ chuyển tiếp, thì Liên Hiệp Quốc phải cương quyết đòi quyền tự do ngôn luận, tự do hội họp, và tối quan trọng là tự do bầu cử và tranh cử tương xứng.
    Ở Zimbabwe, những người công dân bình thường phải khốn khổ dưới chủ nghĩa độc tài. Chính quyền đó đã truy lùng, đuổi bắt mọi tiếng nói kêu gọi cãi cách, và họ xô đẩy hàng triệu người phải bỏ nước ra đi. Thái độ của chính quyền Mugabe là tấn công vào chính nhân dân của họ, đó là hành động lăng mạ sĩ nhục vào nền tảng của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Liên Hiệp Quốc phải đòi hỏi sự thay đổi của Harare và phải khẳng định đòi hỏi quyền tự do cho nhân dân Zimbabwe .
    Ở Sudan, những người dân vô tội thống khổ dưới sự đàn áp cùng cực và trong vùng Darfur, nhiều người phải chết vì bị diệt chủng. Hoa Kỳ đã đối phó bằng những biện pháp cứng rắn đối với những ai liên quan đến sự tàn bạo đó. Chúng tôi đã cung cấp ngân quỹ viện hơn 2 tỷ đô la cho dịch vụ nhân đạo và gìn giữ hòa bình. Tôi đang mong đợi ngày tham dự phiên họp của Hội Đồng Bảo An chú trọng vào đề tài Darfur, chủ tọa bởi Tổng Thống Pháp. Tôi chân thành cám ơn sự lãnh đạo của nước Pháp trong việc tạo ổn định cho láng giềng của Sudan . Và Liên Hiệp Quốc phải đáp ứng lại khó khăn này cho đúng lương tâm và làm đúng vai trò trong việc tung ra lực lượng gìn giữ hòa bình đến Darfur.      
    Điều thứ hai. Vai trò của Liên Hiệp Quốc là đòi hỏi phải giải phóng con người thoát khỏi đói nghèo và bệnh tật. Điều thứ 25 trong Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền là: “Ai cũng có quyền được hưởng một mức sống khả quan về phương diện sức khỏe và an lạc cho bản thân và gia đình kể cả thức ăn, quần áo, nhà ở, y tế”. Liên Hiệp Quốc đang cao cả dùng mọi nỗ lực hành động để thực hiện lời hứa đến cùng khắp thế giới.
    Việc tiếp tế thực phẫm cho những nơi đói nghèo là trách nhiệm đặc biệt mà quốc gia chúng tôi đã đóng góp trong thời gian rất dài. Hiện nay, hơn một nửa viện trợ thực phẩm đến từ Hoa Kỳ. Chúng tôi đã trích ra từ kho thực phẩm khẩn cấp, và cung cấp cho những người đang mỏi mòn đói khát trong các trại trại Sudan, hay ở các nơi tồi tàn cùng khắp thế giới. Tôi có đưa ra một công cuộc mới đầy sáng tạo để giảm đói nghèo, dựa theo phương án đó Hoa kỳ sẽ mua thực phẩm từ những người nông dân ở Phi châu, và các nơi khác, thay vì chuyên chở thực phẩm từ các quốc gia tiên tiến. Phương thức này sẽ giúp cho nền nông nghiệp địa phương được phát triển và chận đứng chu kỳ đói nghèo của thế giới chậm tiến - và tôi yêu cầu Quốc Hội Hoa Kỳ yểm trợ phương án mới này.
    Nhiều đại biểu hiện diện trong buổi hội nghị này đem theo tinh thần hào hiệp quảng đại để chiến đấu chống bệnh HIV/AIDS và bệnh sốt rét (malaria). Năm năm trước, vùng Sub-Saharan Phi Châu, Dịch AIDS làm cho nhiều người nghĩ rằng đây là án tử hình, gần 50,000 người bị mắc bệnh và được chữa trị. Thế giới đáp ứng lại bằng cách tạo lập quỹ Cứu trợ Toàn cầu, với sự hợp tác của một số quốc gia, và các khối tư nhân để chống lại các dịch bệnh trên thế giới. Hoa kỳ quyết định đi xa hơn nữa là tạo dựng ngân quỹ cứu trợ khẩn cấp là 15 tỷ đô la để cứu trợ bệnh AIDS. Từ năm 2003, nhờ nỗ lực này khai triển thêm những phương thức y khoa tân kỳ nhất để cứu hàng triệu người trong vùng sub-Sahara Phi châu. Đó là bước thành công tốt đẹp buổi đầu. Và đầu năm nay, tôi đưa đề nghị là tăng ngân sách cứu trợ thêm 30 tỷ đô la tức là nhân đôi tài khoản mà chúng tôi đã giúp như trong lời hứa. Một khi chúng ta hiệp lòng cùng nhau thì thế giới này có thể xoay ngược lại làn sóng bệnh dịch HIV/AIDS và hoàn toàn kềm chế nó.
    Còn bệnh sốt rét (malaria) cũng là một bệnh dịch hay giết người. Có những quốc gia, dịch sốt rét gây chết chóc rất nhiều không khác gì bệnh HIV/AIDS - phần đông những nạn nhân là trẻ em dưới 5 tuổi. Đây là những cái chết oan uổng, bởi vì đây là loại bệnh có thể ngăn ngừa và chữa trị được. Thế giới đều biết phương pháp để ngăn ngừa - treo mùng ngủ để chống muỗi, xịt thưốc trừ muỗi trong nhà và thuốc để trị bệnh sốt rét. Hai năm trước, Hoa Kỳ đóng góp vào phong trào phòng chống sốt rét là 1,2 tỷ đô la. Các quốc gia khác, và các mạnh thường quân tư nhân đã đóng góp nhiều điều thiết yếu khác nữa. Tôi kêu gọi các quốc gia thành viên hãy lưu tâm, đừng xao lãng và tìm phương cách để tham gia việc làm chính nghĩa này, và giúp cho chúng ta tiến gần đến mục tiêu là không còn cái chết nào vì nguyên nhân bệnh sốt rét.
    Điều thứ ba: Vai trò của Liên Hiệp Quốc là giải phóng con người khỏi gông cùm của nạn mù chữ và dốt nát. Điều thứ 26 của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền nói: “Ai cũng có quyền được hưởng giáo dục”. Và khi những quốc gia đầu tư vào việc mở mang văn hóa cho nhân dân, thì toàn thế giới cũng được hưởng lợi lây. Càng tiến triển trong văn hóa, giáo dục thì càng bùng phát thêm nhiều tài năng mới và nhiều triển vọng cho nhân dân, và sẽ tăng gia nguồn lợi, bồi đắp cho phúc lợi của chung. Thêm văn hóa giáo dục thì tăng thêm sức khỏe, và càng tăng tự lập. Khi văn hóa giáo dục gia tăng thì sức mạnh dân chủ thêm bền vững, và làm tiêu mòn đi sự lôi kéo của những chủ thuyết bạo ngược. Do đó Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ tham gia cùng với các quốc gia khác trên thế giới để cung cấp nhu cầu cho văn hóa các quốc gia được phát triển. Một chương trình văn hóa giáo dục tốt khởi đầu bằng những người thầy giỏi. Liên kết với các quốc gia khác, Hoa kỳ đã giúp đào tạo 600,000 thầy giáo và quản lý hành chính. Một chương trình văn hóa giáo dục tốt đòi hỏi có sách vở giáo khoa tốt. Do đó Hoa Kỳ đã liên kết với nhiều quốc gia và cung cấp hàng chục triệu sách giáo khoa. Một chương trình văn hóa giáo dục tốt cần có những trường học tốt. Do đó Hoa Kỳ đã liên kết với nhiều quốc gia và giúp các quốc gia đó nâng cao tiêu chuẩn của trường học, của gia đình, và tài trợ học bổng để giúp cho các sinh viên được đi du học ở Hoa Kỳ. Với những nỗ lực của chúng tôi về văn hóa giáo dục, quốc gia của chúng tôi đang mở rộng chương trình thêm cho phụ nữ và thanh thiếu nữ, để cơ hội phát huy văn hóa được mở rộng cho mọi người.
     Điều sau cùng: Vai trò của Liên Hiệp Quốc là giải phóng con người khỏi đói nghèo và khốn khổ. Điều thứ 23 của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền là: “Ai cũng có quyền được làm việc, được tự do lựa chọn việc làm, và được hưởng những điều kiện làm việc công bằng và thuận lợi”. Ở thế kỷ thứ 21, đó là những thiết yếu để người dân ở các quốc gia nghèo có được cơ hội để hưởng quyền lợi tương đương từ kinh tế toàn cầu như các người dân của các quốc gia giàu mạnh được hưởng.
    Liên Hiệp Quốc cung cấp phương tiên chính yếu đưa ra dự án để giúp đỡ các quốc gia chậm phát triển gia tăng nguồn tài nguyên về kinh tế, và đạt được khả năng sẳn có. Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ đồng  ý với việc làm đó, và chúng tôi đã cấp tốc tăng gia phát triển các chương trình giúp đỡ đó, và chúng tôi đã giao tới tận nơi các chương trình đó bằng những phương thức đầy sáng tạo. Chúng tôi khởi xướng tài trợ chương trình “Ngân Quỹ Thi Đua của Thế kỷ” để tưởng thưởng cho những chính quyền nào công chính, chống tham nhũng, đầu tư vào nhân dân, và phát động tự do mậu dịch. Với số tiền tài trợ này, chúng tôi sẽ nối vòng tay với các quốc gia đang phát triển trong “Liên minh hàng ngang” (hiệp hội), chứ không phải là quyền chỉ đạo. Và chúng tôi muốn bảo đảm là số tiền tài trợ đó đến tận nơi người dùng - với thành quả tốt đẹp.
    Với kế hoạch dài hạn như thế, phương cách hữu hiệu nhất để nâng cao đời sống con người khỏi nghèo đói qua chương trình mậu dịch kinh tế, và đầu tư. Một quốc gia mở cửa để giao thương với thế giới thì sẽ tạo thêm lợi nhuận bởi kinh tế vượt hơn những gì họ hưởng được do tiền viện trợ của ngoại quốc. Vào thập niên của năm 1990, những quốc gia đang phát triển với mức thuế quan tối thiểu, thì sản lượng tài nguyên quốc gia gia tăng nhanh gấp ba lần các quốc gia đang phát triển khác. Mở cửa thị trường là sự kích động tăng trưởng, và khuyến khích đầu tư, gia tăng trong sáng minh bạch, luật lệ được bảo tồn, và các quốc gia tự đóng góp để phát triển.
    Cộng đồng nhân loại hiện nay đang làm một bước lịch sử để mở rộng thị trường khắp thế giới được thể hiện qua sự thành công của Vòng Đàm Phán Thương Mãi Doha. Kết quả thành công của Doha này là: Một chứng thực trọng yếu để mở đường cho nông nghiệp, mậu dịch, các ngành dịch vụ, và sẽ đưa đến chứng thực rõ ràng là giảm thiểu tối đa sự bóp méo trợ cấp thương mãi. Những quốc gia có kinh tế thương mãi lớn nhất, bao gồm những quốc gia chủ yếu đang phát triển phải lãnh nhận những trách nhiệm đặc biệt, là phải có những biện pháp chính trị cứng rắn để giảm thiểu hàng rào kinh tế. Hoa Kỳ sẽ thi hành, và có những biện pháp mềm dẻo để thực thi điều đó. Những phái viên điều đình của chúng tôi đã thể hiện tinh thần tại Geneva . Tôi mời gọi các lãnh đạo khác truyền đạt đến các phái viên điều đình của mình cũng nên có tinh thần tương tự. Tôi rất lạc quan là chúng ta sẽ đạt được hiệp ước Doha -- vậy hãy nắm lấy cơ hội ngàn năm một thuở.
    Trong giai đoạn này, Hoa Kỳ sẽ tiếp tục theo đuổi các hiệp ước mở rộng mậu dịch và đầu tư ở bất cứ nơi nào. Chúng tôi vừa ký  kết mậu dịch tự do với Peru , Colomia , Panama , và Nam Hàn. Những hiệp ước này bao gồm giá trị tự do mậu dịch - minh bạch trong sáng và những luật pháp công bằng hợp lư, tôn trọng tài sản riêng tư, giải quyết mọi khác biệt bằng luật pháp quốc tế. Đây là những hiệp ước tốt đẹp, đang được đệ trình lên Quốc hội để phê chuẩn, tôi mong là Quốc Hội Hoa Kỳ sẽ cấp bách thông qua.
    Khi Hoa Kỳ đang hợp tác với Liên Hiệp Quốc để giảm thiểu những nhu cầu, chúng ta cũng cần đem ra giải quyết những thách thức trở ngại lâu dài. Chúng ta cùng nhau hiệp nhất chuẩn bị cho những hiểm họa đại dịch có thể gây nhiều chết chóc và tang thương trong tầm mức toàn cầu. Chúng ta cùng nhau hiệp nhất trong công tác ngăn chận vũ khí hủy diệt hàng loạt. Chúng ta cùng nhau hiệp nhất giải quyết những khó khăn của bảo vệ an ninh về năng lượng, an toàn môi sinh, và thời tiết đột biến. Tôi chân thành cám ơn về các cuộc hội thảo đêm qua do ông Tổng thư ký  đề ra. Tôi đang mong đợi dự phần trong các cuộc hội thảo kế tiếp về các mậu dịch thương mãi chủ yếu ở Hoa Thịnh Đốn vào cuối tuần này.
    Những tiêu đề tôi đưa ra ngày hôm nay khó có thể thực thi trong thời hạn một đêm - và cũng không dễ dàng thực hiện được khi trụ sở (LHQ) chính yếu này chưa cải cách. Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ quyết tâm bảo tồn cơ quan Liên Hiệp Quốc được vững mạnh và đầy sôi động. Tiếc rằng người dân Hoa Kỳ hoàn toàn chán ngán về các thất bại của Hội Đồng Nhân Quyền. Hội đồng này đã lặng câm về sự đàn áp nhân dân của các chính quyền từ Havana đến Caracas đến Pyongyang và Terhan - trong khi đó họ lại có chủ tâm chỉ trích quá độ chính quyền Do thái. Để được tín nhiệm về nhân quyền của thế giới, thì Liên Hiệp Quốc phải tự cải cách Hội Đồng Nhân Quyền của mình.
    Có người kêu gọi cải tổ guồng máy Hội Đồng Bảo An, bao gồm cả việc mở rộng thêm thành viên. Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ đang sẳn sàng để bàn thảo điều này. Chúng tôi tin rằng Nhật Bản có nhiều tư cách vượt trội để đảm nhiệm cho vai trò thành viên thường trực của Hội Đồng Bảo An, và còn nhiều quốc gia khác cũng có thể được tuyển chọn vào thành viên thường trực. Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ sẽ lắng nghe những  ý kiến đóng góp và sẽ yểm trợ sự thay đổi của Hội Đồng Bảo An trong phương án cải cách Liên Hiệp Quốc. Và tôi xin kêu gọi các thành viên quốc gia đang là hội viên của cơ quan này phải gắn bó với những tiêu chuẩn đạo đức nhất định, và thực thi đúng các yếu tố cơ bản thiêng liêng của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.
            Chúng ta, những người hiện diện trong hội trường này đồng lòng quyết tâm anh dũng, thì chúng ta sẽ kiến tạo một thế giới mà con người được tự do tư tưởng, tự do hội họp, tự do tôn giáo theo ước nguyện riêng; một thế giới mà trẻ em của mọi quốc gia đều lớn lên vui khỏe, được học hành đầy đủ, và có thể ước mơ một tương lai tươi đẹp; một thế giới mà môi trường phát triển được cơ hội vượt qua mọi biên cương. Hoa Kỳ sẽ dẫn đạo trên con đường tiến tới viễn kiến như trên, nơi mà mọi người sanh ra đều bình đẳng, và được tự do để theo đuổi ước mơ của mình. Đây là ý niệm mà quốc gia chúng tôi quyết tâm đeo đuổi từ khi lập quốc. Sự thành lập của cơ quan này (Liên Hiệp Quốc) cũng là do giao ước (của Hoa Kỳ). Và cùng với sự kiên trì đó thì chúng ta sẽ thực hiện một tương lai cho thế giới.
            Xin chân thành cám ơn, và chúc lành mọi người.



03-10-2007

TỬ SĨ HOÀNG SA
Anh hùng Ngụy Văn Thà

QUỐC KỲ và QUỐC CA VN

Bài chọn đăng
Đại Sứ Mỹ J. C. Stevens
Chuyến hải hành sau cùng HQ
TT Thiệu với Hải chiến HS
Báo Tàu: Hải chiến Tây Sa74
Thủy xa vận mới EFV của Mỹ
Chiến Hạm HQ/VNCH di tản 75
Vì sao mất Thác Bản Giốc?
Đường Mòn Hồ Chí Minh
Tàu chiến tàng hình của Mỹ
Tiên Lãng: Đối kháng vũ lực
Your IP : 54.196.13.210    Sử LiệuTài liệu Lịch sử Quốc tếDiễn văn TT Bush tại HĐ/LHQ  

Copyright © 2003 - 2018 hqvnch.net
Website: 9716036 hits Page generated in: 0.078125 secs Webmaster