HomeTưởng NiệmThời SựHải QuânSử LiệuTìm hiểuSưu TầmVideoGiải TríLinks
Viewed: 8589057 
Sưu TầmThiên Ðàng Cộng SảnThảm sát Thiên An Môn
   
Home
Tưởng Niệm
Thời Sự
Hải Quân
Sử Liệu
Tìm hiểu
Sưu Tầm
Video
Giải Trí
Links

Phong Trào Dân Chủ VN
Báo Tự Do Ngôn luận ra đời, một bước đột phát trong nỗ lực phá vỡ chính sách độc tai bưng bít thông tin của CSVN.
Báo Tự Do Dân Chủ  ra đời, ngày 2 tháng 9 năm 2006, tại thủ đô Hà Nội.
Tòa án man rợ Cộng sản VN bịt miệng Linh mục Nguyễn Văn Lý.

Hoàng Sa&Trường Sa
Lực lượng Trung Cộng xâm lăng Hoàng Sa 1974
Tài liệu giá trị lich sử do Hải sư Thềm Sơn Hà sưu tìm.
Đại cương về Quần đảo Hoàng Sa 
Hình ảnh - Địa lý - Khí hậu - Vị trí chiến lược. 
Bài sưu tầm của Hải sư Thềm Sơn Hà
HQ10 đi vào lịch sử 
Trận Hải chiến 19/01/1974 chống Trung Cộng xâm lăng.
HQ5 và Hải chiến Hòang Sa 1974 
Hồi ký của Trương Văn Liêm
Biến cố Trường Sa tháng 2-1974
VNCH mở cuộc hành quân Trần Hưng Đạo 48 tại Trường Sa cuối tháng 1/1974 để cũng cố chủ quyền VN ngăn ngừa tham vọng bành trướng của Trung cộng lấn chiếm quần đảo Trường Sa

 

Tài liệu Hải Quân VNCH
Lực Lượng Đặc nhiệm 99
Một tài liệu sống thực để cho các thế hệ mai sau hiểu thêm về nỗi đau đớn của một cuộc tương tàn mà người Việt Nam dù Nam hay Bắc, đã không làm chủ được... 
Hình thành HQ/VNCH
Bài sưu tầm của Bảo Bình Nguyễn Văn Ơn
Sea Float Năm Căn
Chiến dịch Trần Hưng Đạo 4 bình định Năn Căn Cà Mau do Hải sư Trương Thanh Việt sưu tầm.



THIÊN AN MÔN  MASSACRE
 
    Kính mời bạn đọc xem và phổ biến tội ác của Trung Quốc qua cuộn phim Cuộc Thảm Sát Thiên An Môn "The Tiananmen Massacre" mới nhất do công ty BRAIN MIND sản xuất . Phim dài khoảng 1 giờ 20 phút được chiếu đặc biệt trên Youtube. 
 

Thiên An Môn biến cố không thể xóa nhòa  

    Quảng trường Thiên An Môn 20 năm trước hàng ngàn sinh viên Trung Hoa đã bị thảm tử vì cuộc biểu dương đòi dân chủ của họ.
    Như thường lệ, mỗi năm khi đến gần ngày 4 tháng 6, trong khi nhà cầm quyền Cộng Sản Bắc Kinh tìm đủ mọi cách để xóa đi mọi dấu tích của cuộc tàn sát đẫm máu do Đảng CS Trung Hoa  gây ra.
    Tại sao nhà cầm quyền Bắc Kinh lại muốn người dân của họ và cả thế giới quên đi biến cố này? Lịch sử có thể thực sự bị xóa nhòa đi mất không?
    Từ 20 năm nay, cái tên Thiên An Môn, đã dính liền với một thảm kịch làm rúng động lương tâm nhân loại, xẩy ra vào đêm mùng 3 rạng ngày 4 tháng 6 năm 1989 tại Bắc Kinh, Trung Quốc.
    Nhưng ngày nay, du khách đến viếng thăm Thiên An Môn không thể nào tìm thấy một dấu tích gì của cuộc thảm sát đã xẩy ra cách đây 20 năm, một biến cố đã được thế giới theo dõi trong nỗi kinh hoàng tột độ khi hàng loạt sinh viên gục ngã trước lằn đạn xối xả, và xe tăng tiến vào nghiến nát thân thể họ, đánh dấu một kết cục thảm khốc của cuộc dằng co kéo dài gần 2 tháng giữa những sinh viên đứng lên đòi hỏi dân chủ và nhà cầm quyền Cộng SảnTrung Quốc.
    Ngày tưởng niệm biến cố Thiên An Môn tại Bắc Kinh là một ngày như một ngày. Báo chí không có lấy một bài viết đề cập đến sự kiện lịch sử này, không có lễ tưởng niệm, không buổi thắp nến cầu nguyện cho vong linh người đã chết, cũng không có cả bó hoa đặt dưới chân những bức tượng trong khuôn viên quảng trường lớn nhất thế giới, còn có cái tên rất êm đềm là Cổng Trời An Bình. Nhưng dư luận cho rằng dù nhà cầm quyền Bắc Kinh đã dùng đủ mọi biện pháp để cấm ngặt không cho ai tại Trung Hoa nhắc đến thảm kịch này, trong suốt 20 năm trời ròng rã, họ đã không thể xóa nhòa được chứng tích của lịch sử.
    Các cuộc tưởng niệm biến cố Thiên An Môn đã được tổ chức khắp nơi và dưới nhiều hình thức, hàng năm các cơ quan truyền thông trên thế giới đã có hàng loạt phóng sự về biến cố này, và các nhân chứng sống sót lên tiếng kể lại những gì họ thấy.

Cuộc đấu tranh anh hùng của sinh viên TQ
    Bà Ann Lau, chủ tịch Hiệp Hội Nghệ Sĩ Tạo Hình tại Los Angeles cho biết là năm nay, họ đã có 4 sinh hoạt khác nhau tại Los Angeles và các vùng phụ cận nhằm mục đích phơi bầy, nhắc nhở cho thế giới, và nhất là người dân Trung Hoa tại Trung Quốc hiểu rõ việc gì đã xẩy ra tại Thiên An Môn cách đây 20 năm. Bà nói:
Thiên An Môn ngày nay cảnh sát luôn có mặt canh gác thường xuyên “Cái chết thê thảm của các sinh viên Trung Hoa đứng lên đòi dân chủ đã giúp phần tạo ra sự sụp đổ của chế độ Cộng Sản tại Đông Âu, vì ngay sau biến cố đó, ông Gorbachev, người đã có mặt tại Bắc Kinh trong cuộc thảm sát Thiên An Môn đã từ chối không đáp ứng lời yêu cầu của nhà cầm quyền Đông Đức nhờ ông đưa xe tăng đến để giúp họ dẹp những đám biểu tình.  Ông Gorbachev khẳng định rằng ông không muốn có một Thiên An Môn thứ hai.”
    Ông Qi Zhiyong, một người bị cụt mất đôi chân trong cuộc thảm sát, đã đi xe lăn đến tham dự buổi triển lãm những hình ảnh của biến cố Thiên An tại Santa Monica, và tại đó ông đã trở thành một tác phẩm triển lãm sống. Ông chia xẻ: “Tôi còn nhớ như in những việc đã xẩy ra. Họ kéo đến từ hướng Tây, trên tay tất cả đều mang súng. Họ đã thật sự bắn xả vào đám đông, tôi nằm sát xuống đường, nhưng rồi xe tăng kéo vào nghiến nát mọi người, chúng tôi không thể chạy thoát, kể cả những người bỏ chạy cũng bị đuổi theo bắn chết. Dù 20 năm hay 50 năm sau, tôi sẽ nhớ mãi những chi tiết kinh hoàng ấy, nhớ mãi suốt đời, cho đến khi tôi chết.”

Dưới ánh sáng mặt trời, sự thật không thể bị che dấu
    Một cuộc tuần hành được tổ chức như một tang lễ tại Hong Kong đã được sự tham dự của gần 8000 người mặc tang phục, mang những biểu ngữ đen kẻ chữ trắng, mầu của tang tóc. Chủ trương của họ là “Ngày 4 tháng 6 năm nay là một ngày quan trọng, đánh dấu 20 năm sau cuộc thảm sát tại Thiên An Môn, một biến cố mà nhà cầm quyền Bắc Kinh cho đến giờ vẫn phủ nhận. Chúng tôi nghĩ rằng việc đưa sự thật của ngày 4 tháng 6 nam 1989 ra ánh sáng công lý, và mang đến dân chủ cho Trung Quốc là một hành động yêu nước.”
    Ông Wang Dan,  một lãnh tụ sinh viên đã bị truy lùng, bắt giam và lãnh án tù 4 năm vì tội xách động đã bay từ Hoa Kỳ qua Gia Nã Đại để tham dự một cuộc thảo luận về Thiên An Môn tại Toronto, vào cuối tuần qua chia xẻ trước cử tọa khoảng 500 người. Ông nói: “Giới trẻ ngày nay gần như không biết một tí gì về biến cố năm 1989. Trong một khoảnh khắc của lịch sử Trung Hoa chúng tôi đã được làm những gì mình muốn. Đó là lần đầu tiên sinh viện học sinh đổ xô ra đường phố và dám nói những gì mình nghĩ. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi thấy mình được sống một cách tự do.”
    Bà Carroll Bogert, thuộc tổ chức Human Rights Watch, lúc ấy là một phóng viên làm việc tại Bắc Kinh, phát biểu: “Đây là một cuộc đấu tranh hoàn toàn bất bạo động đã bị dập tắt một cách tàn nhẫn bằng bạo động. Đó là điều mà cả thế giới đã chứng kiến qua ống kính của những phóng viên bám sát những xe tăng. Lúc ấy nhà cầm quyền Bắc Kinh đã hoàn toàn phủ nhận là việc đàn áp này đã xẩy ra, phủ nhận một cách trơ trẽn không biết xấu hổ.  Không một ai trong giới chức có trách nhiệm dám nhận là chuyện gì đã xẩy ra.”
    Nhà báo Dan Southerland, lúc đó là trưởng văn phòng tại Bắc Kinh của báo Washington Post, một nhân chứng sống từng chứng kiến những diễn biến về biến cố Thiên An Môn đã thuật lại câu chuyện với ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do như sau:
    Cuộc biến động âm ỷ từ ngày 15 tháng tư, sau khi lãnh tụ Hồ Diệu Bang qua đời. Đầu tiên chỉ là cuộc tập trung tưởng niệm và vinh danh Tổng bí thư họ Hồ, là người mà giới sinh viên và trí thức coi là nhân vật chủ trương đổi mới.  Họ yêu cầu đảng Cộng Sản xác lập danh dự cho ông, vì trước đây ông Hồ Diệu Bang bị mất chức do đã có lập trường mềm mỏng theo chiều những cuộc phản kháng của sinh viên và trí thức.  Họ tập trung thêm để đưa tiễn ông Hồ trong ngày hôm sau, và bắt đầu bãi khóa. Học sinh một vài trường trung học bất chấp lệnh cấm của chính quyền, xuống đường tham gia biểu tình. Sau đó người biểu tình nêu lên nhiều vấn đề khác, như sự tham nhũng của thế hệ con cái các lãnh tụ trong đảng và Nhà nước.
    Ngày 15 tháng 5 năm 1989, Mọi người quy tụ ngày càng đông và đông hơn.  Khoảng giữa tháng 5 thì ông ước lượng con số phải trên dưới một triệu người.  Không thể đếm chính xác được, khi cả quảng trường Thiên An Môn đều chật nứt những người, và khu vực xung quanh, gần khắp mọi đường phố của thủ đô Bắc Kinh, cũng đầy người ủng hộ xuống đường. 
    Điều đáng lưu ý là số người dân thường đủ mọi ngành nghề đông hơn rất nhiều so với số sinh viên tranh đấu. Thành phố gần như tê liệt.  Cảnh sát không thể trấn dẹp. Có nơi thanh niên tiền phong và sinh viên đứng ra điều khiển lưu thông xe cộ. Có nơi cảnh sát còn tỏ cảm tình với sinh viên. Những đơn vị an ninh đầu tiên cải trang tiến vào đều bị vô hiệu hoá, hoà vào với người biểu tình, những cây, gậy toan dùng để trấn dẹp được lôi ra trưng bày. Binh sĩ tươi cười cởi mở với nhân dân.
    Đầu tiên, cuộc biểu tình phản kháng rất vui tươi. Người ta phấn khởi trước không khí được bung ra mọi điều suy tưởng sau bao nhiêu năm dài bị áp chế. Người ta bàn chuyện chính trị khắp mọi góc phố. Không khí cởi trói lan qua cả giới truyền thông chính thống.  Đầu tiên sinh viên tố giác truyền thông Nhà nước là chỉ làm công vịêc vô nghĩa, chỉ trích họ đã không loan tin tức hình ảnh về hoạt động phản kháng này. Đột nhiên báo chí Nhà nước gần như đồng loạt xin được tường thuật biến cố, và họ nhanh chóng tường thuật thật sự. Cơ quan hàng đầu trong số này là đài truyền hình Nhà nước Trung Quốc, CCTV. 
    Đến ngày 20 tháng 5 năm 1989, giới nghiêm được ban hành chuẩn bị cho cuộc tàn sát. Thời gian bừng nở này kéo dài đâu khoảng hai tuần trước khi lệnh giới nghiêm được ban hành hôm 20 tháng 5, quân đội và an ninh tiến vào Bắc Kinh.  Lực lượng an ninh bao vây nhiều trụ sở cơ quan truyền thông.  Một số trửơng biên tập báo chí, truyền hình, bị cất chức. Điều này chuẩn bị cho cuộc đàn áp đẫm máu bằng súng đạn sau đó, vì ta cần nhớ rằng người phản kháng không phải chỉ là sinh viên, học sinh, mà phần đông là người dân thường. Và cuộc phản kháng không phải chỉ ở Bắc Kinh, mà lan ra ít nhất là 80 thành phố, trong thời gian đó. Con số có thể còn thấp so với sự phối kiểm về sau, cho thấy thực ra  hầu như mọi quận huyện ở Trung Quốc ngày đó đều dấy lên phong trào phản kháng. Người dân Bắc Kinh ủng hộ sinh viên và trí thức vì những mục tiêu tranh đấu được đưa ra, như chống tham nhũng, chống nền cai trị độc đảng, đòi hỏi một chính quyền có trách nhiệm hơn....  Sau đó họ đòi một số lãnh tụ từ chức, trong số đó có cả ông Đặng Tiểu Bình, và Thủ tướng Lý Bằng.  Ảnh Mao Trạch Đông to sầm trên quảng trường bị ném sơn. Có lẽ đến mức này thì đảng Cộng sản không thể dung thứ.
    Tối ngày 3 tháng 6 năm 1989, cuộc tàn sát làm kinh hoàng thế giới bắt đầu. Xe bọc thép từ đường phố phía Tây cách Thiên An Môn khoảng 8 kilômét, vượt qua hàng rào chướng ngại thô sơ do người dân dựng vội. Cuộc phản kháng lúc đầu rất ôn hoà, đã trở thành đầy phẫn nộ, người dân hết sức ngăn cản quân đội trên xe bọc thép tiến vào Bắc Kinh. Đơn vị này dường như là lộ quân 27. Ký giả Southerland ước lượng có tới hơn 200 ngàn quân, nói nhiều thứ tiếng Hoa từ khắp mọi miền đất nước.  Cuộc tấn công được tung ra vào khuya mùng 3.....  
    Ông cho là có thể có xe tăng, như hình ảnh sau này phô bày, nhưng từ chỗ ông quan sát thì chỉ thấy xe bọc thép húc vào hàng rào xe buýt không người được xếp hàng ra cản đường, binh sĩ bắn thẳng vào đám đông không vũ trang.
    Có nơi nhân dân liều mình chống trả bằng gạch đá ném vào quân đội. Đợt đầu ông thấy có 2 binh sĩ bị dân đánh chết. Nhưng sau đó quân đội đàn áp mạnh, giết nhiều người, những người chết toàn là người dân liều mình bảo vệ học sinh, sinh viên và trí thức tham gia phản kháng.  Ông phối hợp với nhìêu đồng nghịêp để kiểm chứng, và cùng kết luận là con số người chết, sau khi loại bỏ mọi sự trùng hợp, ít nhất phải là 700 người, hầu hết là thường dân, chỉ một số ít là sinh viên học sinh. Tại một nơi chứa xác tạm, ký giả Dan Southerland đếm được 20 xác lỗ chỗ những vết đạn, toàn là thường dân. Cũng có một số binh sĩ thiệt mạng trong cuộc chống trả của dân, khoảng trên dưới 12 người. Sau đó thì truyền hình chiếu toàn những hình ảnh của những người bị gọi là du thủ du thực, tội phạm, bị đối phó, đánh đập tàn bạo, bị kết án trước toà.   
    Các ký giả phương Tây ước đoán có nhiều trường hợp hành quyết bí mật, nhưng không thể xác minh. Hằng ngàn người dân mất tích, nói là bị bắt giữ, nhưng không thấy ngày về. Một đồng nghiệp của ông tiếp cận được với tài liệu mật của chính quyền, một tài liệu đó viết rằng có hơn 10 ngàn người bị bắt giữ, hay tạm giam, ông không nhớ rõ từng chữ. Tạm giam hay bắt giữ ở Trung Quốc có nhiều ý nghĩa, kể cả mất tích không còn dấu vết.  

Trung Quốc đổ lỗi cho phương Tây kích động
    Chính quyền Bắc Kinh lúc đó đã lên án Dan Southerland là nói sai sự thực về tổn thất của dân chúng, nhưng ông khẳng định với lương tâm nghề nghiệp, ông đã tường trình trên báo chí toàn là sự thật có kiểm chứng tại chỗ, có thể còn chưa đủ số lượng người dân bị tổn thất.   
    Bắc Kinh tìm sơ hở của truyền thông phương Tây để tố cáo họ bịa đặt. Và các ký giả cũng có phạm sai lầm, khi nói là cuôc tàn sát xảy ra tại Thiên An Môn, trong khi thực sự ngay tại quảng trường này thì không có xác chết nào, mà trên những đường phố cạnh đó, nhất là ở cạnh phía Bắc và phía Nam cách quảng trường nửa dặm, người chết đầy đường, có nơi xác còn nằm đó tới vài hôm, như để răn đe dân chúng. 
    Trung Quốc đổ lỗi cho phương Tây kích động cuộc phản kháng, cả Đài Loan cũng bị quy tội. Nhưng thực ra diễn tiến cuộc phản kháng ở Thiên An Môn là hoàn toàn bất ngờ đối với tất cả mọi phía, từ các nước ngoài, đến ngay cả những người chống đối, chỉ có cuộc đàn áp là không bất ngờ đối với chính quyền. 
    Từ đó đến nay Bắc Kinh che dấu rất kỹ vụ này với người dân trong nước, đến nỗi thế hệ 90 ở Trung Quốc hầu như không biết đến biến cố ấy. Nhưng với các phương tiện truyền thông, thông tin hiện tại, người dân đã dần dà biết ra nhiều sự thực. 
    Ký giả Dan Southerland, tổng biên tập của đài Á Châu Tự Do, cho biết ban Hoa ngữ có 4 chương trình đối thoại trực tiếp, và rất nhiều thanh niên Trung Quốc đã gọi vào hỏi nhiều điều về biến cố ấy. Tổng biên tập đài Á Châu Tự Do ngỏ ý tin tưởng người dân Trung Quốc dần dần sẽ hiểu ra sự thực, và giới lãnh đạo sẽ phải trả lời cho họ về biến cố Thiên An Môn.



09-06-2009

TỬ SĨ HOÀNG SA
Anh hùng Ngụy Văn Thà

QUỐC KỲ và QUỐC CA VN

Bài chọn đăng
Đại Sứ Mỹ J. C. Stevens
Chuyến hải hành sau cùng HQ
TT Thiệu với Hải chiến HS
Báo Tàu: Hải chiến Tây Sa74
Thủy xa vận mới EFV của Mỹ
Chiến Hạm HQ/VNCH di tản 75
Vì sao mất Thác Bản Giốc?
Đường Mòn Hồ Chí Minh
Tàu chiến tàng hình của Mỹ
Tiên Lãng: Đối kháng vũ lực
Your IP : 162.158.62.140    Sưu TầmThiên Ðàng Cộng SảnThảm sát Thiên An Môn  

Copyright © 2003 - 2017 hqvnch.net
Website: 8592627 hits Page generated in: 8.984375E-02 secs Webmaster