HomeTưởng NiệmThời SựHải QuânSử LiệuTìm hiểuSưu TầmVideoGiải TríLinks
Viewed: 4787861 
Hải QuânHải Quân VNCHNhững câu chuyện hải hồHQ 231: Những ngày cuối
   
Hình thành HQ/VNCH
Lực lượng Hải Quân VNCH
TT/HL/HQ Nha Trang
Luật Biển và Vịnh Bắc Việt
Vịnh VAN FONG (Nha Trang)
Nếp sống thủy sinh dân tộc
Lực lượng Hải Tuần
Vùng IV ZH: Những ngày cuối
Tài liệu K18/SQHQ mãn khóa
Chuyến hải hành sau cùng HQ
HQVNCH bảo vệ non sông
Thánh tổ người Nhái
Chiến Hạm HQ/VNCH di tản 75
Liên Đoàn 5 Tuần Thám
Lực Lượng Đặc Nhiệm 213
Vai trò của Hải Quân VNCH
Hình ảnh các Cựu Tư Lệnh HQ
Diễn hành ngày Hải Quân1973
Các đơn vị và căn cứ HQVN
Giang Đoàn 22 Xung phong
Các loại cờ truyền tin HQ
Hình ảnh Hải quân sưu tập
Hình ảnh các loại chiến hạm
Hình ảnh các chiến đĩnh
Hình ảnh L/L Duyên Phòng
Hình ảnh Lực Lượng Yễm Trợ
Hình ảnh các tàu Chuyển Vận
Giang Đoàn Xung Phong
Lực Lượng Đặc Nhiệm 99
Mây và Khí tượng
Huy chương & cấp bậc HQVNCH
Thoáng suy tư về Đ/Đ Cang
Sự Kiện Vịnh Bắc Việt 1964
Trường Hàng Hải Việt Nam
Phỏng vấn bà Hồ Tấn Quyền
Tìm về kỷ niệm Hải quân
Câu chuyện về Hải Tuần
Trận Tuyên Nhơn - Mộc Hóa
Chuyến Convoi đến Nam Vang
Ngày cuối cùng của HQ406
HQ4 săn tàu địch xâm nhập
Chiến sĩ HQ Lê Anh Tuấn
Liên Đoàn Đặc Nhiệm Hổ Biển
Căn cứ Sea Float
HQ225 - Phúc trình tổn thất
Số phận của chiến hạm HQ406
Lực Lượng Hải Thuyền VNCH
Chiến Dịch Sóng Tình Thương
Liên Đoàn Người Nhái VNCH
Giang Đoàn 26 Xung Phong
Diễnbiến khiến Mỹ thamchiến
BTL/HQ Vào Giờ Phút Chót
Vùng IV/ZH những ngày cuối
Phù hiệu các đơn vị HQVNCH
HQ802: Những ngày cuối
Công tác cuối cùng của HQ09
Phỏng vấn cựu Đ/tá Đỗ Kiểm

Phong Trào Dân Chủ VN
Báo Tự Do Ngôn luận ra đời, một bước đột phát trong nỗ lực phá vỡ chính sách độc tai bưng bít thông tin của CSVN.
Báo Tự Do Dân Chủ  ra đời, ngày 2 tháng 9 năm 2006, tại thủ đô Hà Nội.
Tòa án man rợ Cộng sản VN bịt miệng Linh mục Nguyễn Văn Lý.

Hoàng Sa&Trường Sa
Lực lượng Trung Cộng xâm lăng Hoàng Sa 1974
Tài liệu giá trị lich sử do Hải sư Thềm Sơn Hà sưu tìm.
Đại cương về Quần đảo Hoàng Sa 
Hình ảnh - Địa lý - Khí hậu - Vị trí chiến lược. 
Bài sưu tầm của Hải sư Thềm Sơn Hà
HQ10 đi vào lịch sử 
Trận Hải chiến 19/01/1974 chống Trung Cộng xâm lăng.
HQ5 và Hải chiến Hòang Sa 1974 
Hồi ký của Trương Văn Liêm
Biến cố Trường Sa tháng 2-1974
VNCH mở cuộc hành quân Trần Hưng Đạo 48 tại Trường Sa cuối tháng 1/1974 để cũng cố chủ quyền VN ngăn ngừa tham vọng bành trướng của Trung cộng lấn chiếm quần đảo Trường Sa

 

Tài liệu Hải Quân VNCH
Lực Lượng Đặc nhiệm 99
Một tài liệu sống thực để cho các thế hệ mai sau hiểu thêm về nỗi đau đớn của một cuộc tương tàn mà người Việt Nam dù Nam hay Bắc, đã không làm chủ được... 
Hình thành HQ/VNCH
Bài sưu tầm của Bảo Bình Nguyễn Văn Ơn
Sea Float Năm Căn
Chiến dịch Trần Hưng Đạo 4 bình định Năn Căn Cà Mau do Hải sư Trương Thanh Việt sưu tầm.


HQ 231: Những ngày cuối 

Nguyễn Văn Phước

Lời giới thiệu: Tác giả, cựu HQ/Đại Uý Nguyễn Văn Phước, thẳng tính, tự trọng, rất can trường, được bạn bè rất quý mến. Chức vụ cuối Hạm Trưởng HQ231.
    Sau 30/4/75 HQ231 di tản tới Subic Bay, Phước qua tới Guam rồi theo thương thuyền VN Thương Tín, do Cưụ HQ Trung Tá Trần Đình Trụ chỉ huy lái về.
    Nguyễn Văn Phước bị tù hơn 12 năm, đã bị đưa ra tới trại Cổng Trời ngoài vùng thượng du miền Bắc.Tới Mỹ năm 1995 theo diện HO.
    Sở dĩ Phước bị tù lâu như vậy vì tính khí can cường hay chống đối, thêm nữa 2 lần vượt trại bị bắt lại. Nghĩ cho cùng, tính khí ảnh hưởng rất nhiều đến đời sống con người. Nguyễn Văn Phước là một điển hình. Từ đời quân ngũ cho tới đời thường, anh đã gặp "hoạn nạn" nhiều hơn "hanh thông".
    Câu chuyện Nguyễn Văn Phước thuật lại sau trí nhớ của 35 năm,được như vậy cũng là khá đầy đủ và trung thực. Về HQ605, là người trong cuộc, xin được bổ túc thêm vài chi tiết sau.
    HQ605 rời Sàigòn chiều ngày 23 Tết (1975) ra Phú Quốc, chưa đầy tuần lễ sau, từ Phú Quốc tăng phái ra Vùng Hai Duyên Hải, khoảng đầu tháng 3/75, tăng cường ra Vùng 1 Duyên Hải,dần dà yểm trợ cho các công tác "di tản chiến thuật" theo từng Tiểu Khu cuả Vùng Một, về lại tới Vùng Hai.
    Về lại Cam Ranh,sáng 2/4/75,chiến hạm nhận lệnh Đô Đốc Hoàng Cơ Minh (lúc này ông giữ chức vụ Tư Lệnh Tiền Phương Mặt Trận Quân Khu Hai) ra thám sát lại vùng biển Nha Trang (Nha Trang mới bị bỏ ngỏ vào đêm tối 31/3). Cùng nhận lệnh công tác này, thêm HQ231 do Phước chỉ huy.
    Tời Nha Trang,hai chiến hạm chạy dọc theo bãi biển để quan sát thành phố, HQ605 xuôi xuống mạn Cầu Đá trước,trong lúc đang chặn lại mấy ghe dân để dò hỏi tình hình, chiến hạm bị VC pháo kích từ phiá trên đỉnh Hòn Tre (nơi Đài Kiểm Báo 202 cũ). Chiến hạm phản pháo bằng 76ly2 và súng cối 81 ly và  gọi cho Phước đề phòng và báo cáo về Trung Tâm Hành Quân.
    Chiến hạm được lệnh trở lại Cam Ranh, bị thiệt hại phía sau sân lái,bị sức ép của đạn pháo, chiến hạm đã bị một đường nứt, nước vào nơi tả hạm, phải thường xuyên dùng bơm điện chìm để bơm nước ra ngoài.
    Sau  chiến hạm còn phải lênh đênh yểm trợ cho mấy toán ghe các Duyên đoàn & ghe dân di tản. Cho tới ngày 22/4,Đô Đốc Minh mới cho lệnh chiến hạm tiếp nhận bốn quan tài cuả 4 vị Sĩ Quan Bộ Binh cấp tá tử trận tại Phan Thiết,để chở về Sàigòn.
    Nhắc lại mấy chuyện này mà tưởng chừng như chuyện mới xẩy ra ngày hôm qua...
    Những ngày biển tháng 3, tháng 4/75 thường êm ả,thỉnh thoảng mới xen vào có những ngày gió mưa, biển hơi động. Ghe dân di tản chi chít ngoài khơi, một số chiến hạm và ghe Duyên Đoàn HQ thường đã phải dùng dây nylon dòng kéo theo cả chục ghe dân, vì những ghe này hết nhiên liệu & lương thực...
    Vài hàng giới thiệu bài viết của Nguyễn Văn Phước.
    Đây cũng chỉ là 1 trong hàng trăm ngàn sự kiện xẩy ra trong những ngày cuối của miền Nam. Cơn bão đen tối cuả Lịch Sử VN hiện nay rồi cũng sẽ tới ngày phải tan biến. Mong chúng ta hãy vững niềm tin vaò giới trẻ mai sau.

Trịnh Như Tòan

***

 Hải Quân VN 30-4: Nghiệt Ngã, Kiên Cường 

Bài của cựu Hải Quân Nguyễn Văn Phước, Hạm Trưởng HQ 231

Lời nói đầu: Tôi chưa hề có ý định viết lại cũng như không muốn nhớ tới những ngày cuối cùng của tháng tư đen. Vì đến bây giờ , lịch sử đă phô bày rỏ ràng là các nổ lực chiến đấu của QL/VNCH nói chung và các thành viên trong đó nói riêng , đều vô vọng trong một ván bài đã được định  sẵn của các cường quốc. Họ tạo ra một không khí hoảng loạn để các đơn vị QL/VNCH buông súng. Nhưng trong hoàn cảnh tuyệt vọng đó, vẫn có những nổ lực kiên cường và những quyết tâm đơn độc để duy trì sức chiến đấu cho đơn vị đến tận giây phút cuối cùng trong những ngày của "tháng tư gọi là nghiệt ngã" đó. 

    Ăn cơm xong, tôi cầm túi xách nhỏ, từ biệt mẹ tôi để xuống tàu đi công tác. Bà nói: "Má thấy kỳ nầy nguy hiểm lắm nghe con. Đà Nẳng mất rồi. Má mua mấy bao gạo để dành. Con rán giữ gìn nghen". Tôi gắt lời với bà cụ: "Má lúc nào cũng lo, làm tụi bán chợ đen có dịp thao túng." Bà thẩn thờ nhìn tôi rời nhà chiều ngày 30/3/1975.
    Tàu tôi, HQ 231, đang sửa chữa đại kỳ, theo chương trình đến tháng 5/1975 mới xong. Nhưng vì biến động miền Trung, Bộ Tư Lịnh Hạm Đội [BTL/HD] ra lịnh HQCX sửa chữa gấp để HQ 231 lên đường tham dự chiến trận. Sau đây là những ngày giờ sau cùng của HQ 231.
    Tàu tách bến lúc 5 giờ chiều, từ từ chạy qua tượng Đức Trần Hưng Đạo. Tôi đưa tay chào kính Ngài. Tôi thấy Ngài đưa tay chỉ xuống dòng sông và hình như Ngài nói :" Không đuổi được giặc đừng về đây". Tôi nhận được lịnh hành quân đi Cam Ranh [BTL/ V2DH]. Cảm thấy chuyến đi  nầy nhiều bất trắc, tôi ngồi thừ trên đài chỉ huy đến 12 giờ khuya. Lại có công điện thay đổi công tác:"Neo Vủng Tàu chờ lịnh mới".
    Sáng hôm sau, tôi lên trình diện BTL/V3DH tại Cát Lở, để nhận lịnh công tác khác. Tham Mưu Phó HQ là Thiếu tá Lê khánh Dư bảo:"Cam Ranh đang di tản, HQ 231 chưa ra đó được, chờ lịnh mới. Tạm thời đi tuần bảo vệ dàn khoan ."Cầm lịnh hành quân về tàu, tôi chuẩn bị nhổ neo đi công tác thì nhận được lịnh hủy bỏ. Tối hôm đó, tàu nhận được lịnh pháo mấy điểm ở Gành Ráng, mật khu địch quân. Tiếng đại bác 76,2 ly ầm ì, tôi có cảm giác như tiếng gầm rống cuối cùng của con sư tử, chúa tể rừng xanh, trước khi hậm hực bỏ vào rừng mất dạng.
    Mấy ngày sau đó, chiến hạm được lịnh tuần tiễu canh chừng các thương thuyền và xà lan chở người di tản từ miền Trung về. Trên đó lúc nhúc đầy người. Các bà mẹ ôm các đứa con gầy rạc, thiểu não dơ lon ra xin nước uống. Tôi nhận được lịnh không được cập vào các xà lan và thương thuyền vì trên đó có bọn cướp giết người, đoạt của. Chúng tôi tận dụng mọi thứ, cái gì đựng nước được là đem ra xử dụng, rồi quăng qua các xà lan, tiếp tế một cách tuyệt vọng cho động bào trên đó để chia xẻ một chút tình người. Cảng Vủng Tàu náo động hẳn lên, đầy nghẹt thương thuyền và chiến hạm. Ngoài khơi, 2 chiếc LST của Đài Loan, im lìm đang neo chờ đón kiều bào của họ. Lính TQLC Đài Loan canh gác trên tàu, đứng im như các pho tượng.
    Cuối cùng HQ 231 được lịnh đi Cam Ranh. Tàu rời Vũng Tàu cùng lúc với một Tuần Dương Hạm [WHEC] tiến vào. Đại Tá Nguyễn xuân Sơn, Tư Lịnh Hạm Đội (TL/HD), đang đứng trên đài chỉ huy của chiếc WHEC .Khi hai chiếc chạy ngang qua, tôi đưa tay chào kính. Tiếng Đại tá Sơn vang vang lên, hòa trong gió biển, vọng xuống :" Rán lên nghe Phước". Đây là một hảnh diện vì trong bốn, năm chục ông hạm trưởng dưới quyền, ông vẫn nhớ đến tên tôi .
    Trên đường đi Cam Ranh, công điện BTL/HD gởi ra tới tấp, dặn các hạm trưởng đích thân giữ chìa khóa kho súng, đề phòng phản loạn. Tôi bình tỉnh, kín đáo dặn riêng trung úy Hiển, sỉ quan trọng pháo, bảo ông giữ chìa khóa thay vì hạm trưởng, xem như tình hình vẫn bình thường. Mỗi sáng có công điện kỷ thuật, báo cáo tình trạng kỷ thuật của chiến hạm, tôi dặn hạm phó, tất cả các mục đều ghi tốt để tỏ thiện chí phục vụ và tránh gây ra ưu phiền cho BTL/HD. Vì vậy mà tàu phục vụ liên  tục ngoài khơi gần một tháng.
    Chiếc HQ 08 báo cáo hai máy bất khiển dụng, neo khẩn cấp ngoài khơi Phan Rang. Tôi cặp tàu vào, ghé thăm hạm trưởng thiêu tá Nguyễn Trường Yên. Anh là sỉ quan, chuyên nghiệp giỏi nhưt khóa tôi. Tàu đến Cam Ranh, BTL/V2DH đã di tản còn chơ vơ lại chiếc HQ605, hạm trưởng thiếu tá Trịnh như Toàn. Trên tàu có thiếu tá Đặng quang Lạc TMP/HQ/BTLV2DH. Tôi phỏng vấn anh Lạc, tình hình ra làm sao. Anh Lạc, một người năng nổ, đã từng bắt sống VC lúc còn là thiếu úy, bây giờ xuống sắc thấy rỏ: "Tình hình kỳ cục lắm. Tao theo Đề Đốc Minh để đổ bộ Qui Nhơn. Đến nơi thì Qui Nhơn mất rồi. Lẹ không thể tưởng tượng được". Tôi cười cười với anh: "Mất rồi thì lấy lại". Bây giờ mới thấy là tôi quá ngốc nghếch.
    Nha Trang vào tay địch, HQ 605 và HQ231 nhận lịnh án ngữ phòng tuyến phía bắc Cam Ranh, đề phòng tàu địch xâm nhập. Toàn rủ tôi vào vịnh Nha Trang quan sát, nơi mà chúng tôi theo học suốt hai năm, xem bây giờ ra sao.
    HQ 605 chạy trước khuất vào trong vịnh giữa Bãi Dài thuộc Cam Ranh và Hòn Lớn. Tôi chuẩn bị quẹo theo anh thì nghe tiếng đại bác rít lên và tiếng Toàn trong máy:"Nó bắn tao Phước ơi". Còi nhiệm sở tác chiến dồn dập, đại bác 76,2 ly và các khẩu 40 ly chỉa vào Cầu Đá Nha Trang tìm kẻ địch.
    Chiếc HQ 605 chạy ngược chiều trở ra, vải bố phía sau tàu bị bắn tơi tả. Tôi nhìn ông dòm quan sát, không thấy kẻ địch đâu, chỉ thấy dân chúng đi qua lại trên bờ thong thả. Trong tích tắc tôi quyết định quay ngươc lại trở ra vì tiến vào chỉ đưa đầu cho kẻ địch núp bắn, còn bắn ẩu thì chỉ chết dân.
    HQ 605 được lịnh về Sài Gòn, HQ 231 ở lại đơn độc thi hành nhiệm vụ. Cam Ranh mất, tôi được lịnh về Phan Rang. Môt chiếc tàu buôn Mỹ 20.000 tấn, tiến vào vịnh Phan Rang. Tàu  tôi chớp đèn hỏi, nó trả lời, đến để di tản dân chúng. Cần ghi nhận ở đây, lúc đó Phan Rang chưa mất. Lúc đó thì ngạc nhiên, nhưng bây giờ thì thấy chương trình đã xếp đặt sẵn.
    Chiến hạm đi liên tục ngoài khơi nửa tháng, thức ăn tươi đã hết. Tôi xin cho tàu đi chợ Phan Rang. Chiếc tiểu đỉnh của tàu chở nhân viên đi chợ. Hai tiếng đồng hồ sau  trở về. Mặt họ lộ vẻ hoảng hốt: T54 của địch xuất hiện ở chợ Phan Rang. Trên bầu trời, một trực thăng bay vần vũ gần một chiếc WHEC rồi một bóng người nhảy  xuống biển. Sau đó mới biết là Thiếu Tướng Trần văn Nhựt TL/SD2BB. Mặt trận Phan Rang tan vở. Tàu tôi về trấn ở eo biển Cà Ná, phía nam Phan rang. Trên tàu, ngoài khơi, đặt ống dòm nhìn thấy quốc lộ 1 chạy dài dọc song song với bờ biển. Một làn không khí hăm hở thổi đến khi HQ 11 xuất hiện, ham trưởng là Trung Tá Phạm đình San, ông là một sỉ quan dũng cảm, đã từng là hạm trưởng PT chở biệt kích ra Bắc.
    Ban đêm, quốc lộ 1 sáng rực lên, kéo thành một vệt dài như con rắn, uốn khúc theo sườn núi. Quân xa của địch, mở đèn sáng trưng, chạy nườm nượp như vào chỗ không người. Tôi thở dài: Phan Thiết chắc chắn rồi sẽ mất. Nhưng là chiến sỉ là phải chiến đấu đến giờ phút cuối cùng. HQ 11 và HQ 231. tắt đèn tối om, tiến vào bờ và bắn trực xạ vào cái đám lúc nhúc đó. Nghe tiếng đại bác, chúng vội vàng tắt đèn đứng im. Chúng tôi cũng ngừng bắn vì không thấy bọn chúng. Khi chúng mở đèn tiếp tục chạy, chúng tôi lại bắn. Thỉnh thoảng một chiếc xe cháy đõ rực lên là biết trúng đạn của chiến hạm. Địch hoạt động suốt đêm. Chúng tôi cũng bắn phá suốt đêm không biết mệt vì nghỉ đến sự sống còn của đất nước. Chắc có lẻ địch bị thiệt hại nặng và bị ngăn chận không tiến nhanh được.
    Sáng tờ mờ đã thấy nhiều chiếc T54 của chúng xuất hiện. Trung Tá San quả thật là một hạm trưởng gan lì và nhiệt huyết. Ông cho tàu tiến gẩn sát bờ đấu súng   với T54. Nhưng chiến hạm bị bất lợi vì mục tiêu lồ lộ, còn bọn chúng núp vào khe núi bắn ra. Chúng tôi còn môt bất lợi nữa là muốn tác xạ chính xác, chiến hạm phải luôn luôn di chuyển để giữ đúng huỡng. Ngừng tại chỗ, gió và sóng biển sẽ làm chiến hạm xoay, không thể bắn chính xác được. Còn nếu tiếp tục chạy đưa mủi tàu vào bờ, đến một lúc nào đó, phải quay ra, lúc đó là mục tiêu cho địch bắn. Cho tàu chạy song song với  bờ thì cũng là mục tiêu tốt cho địch.
    Chúng tôi chỉ có hai ,còn chúng vô số kể. Tàu HQ11 bị bắn trúng pháo tháp 40 ly và hầm máy. Một thượng sỉ đứt đầu chết tại chỗ, vài thủy thủ bị thương nặng. Trong khi đó, một trung đoàn của sư đoàn 2 bộ binh, án ngữ mủi Cà Ná, bị VC tràn ngập, các đơn vị của ta rút xuống biển, Dương vận hạm HQ503, Ham trưởng Trung tá Nguyễn văn Lộc, có nhiệm vụ bốc các chiến sỉ của ta lên. Địch quân đặt đại bác trong khe núi bắn ra. Một viên trúng đài chỉ huy, hạm trưởng bị thương nơi đầu bất tỉnh .
    Chúng tôi được lịnh rút ra khơi. HQ11 về Sài Gòn còn HQ231 đi Phan thiết. Trên đường đi, một máy bay thám thính không biết từ nơi đâu xà xuống trên đầu chiến hạm, lúc đó đang ở tình trạng ứng chiến. Thủy thủ chưa bao giờ đối phó với không chiến, có vẻ hoảng sợ. Tôi trấn an bằng cách truyền đạt cho thủy đoàn biết:"Can đảm thì có cơ hội sống còn và máy bay địch luôn luôn tìm cách bắn đài chỉ huy trước". Thủy thủ lên tinh thần. Máy bay đi một vòng xa, quay trở lại lượn trên đầu chúng tôi. Các khẩu pháo chỉa lên trời tua tủa. Máy bay vội vàng lánh xa. Sau đó mới biết là máy bay Không Quân/VNCH vì trong lúc hoảng loạn, truyền tin không liên lạc lẫn nhau được nên tưởng lầm chúng tôi là Hải Quân Bắc Cộng
    Tàu về Phan Thiết vào buổi chiều, lại nhận lịnh  pháo kích núi Tà Cú ở phía nam Phan Thiết. Có thể đây là điểm tập trung của Cộng quân. Đo trên hải đồ, tầm xa khoảng 22.000 yards trong khi đó tầm bắn của 76,2 ly là 20.000 yards .Tôi báo cáo cấp trên. Lại nhận lịnh cứ thi hành .Mệt mỏi vì pháo suốt đêm, tôi ngủ gà ngủ gật trên đài chỉ huy. Sáng hôm sau bừng tỉnh dậy, một cảnh tượng thật huy hoàng, khoảng 30 chiến hạm HQ/VNCH đang chỉa mủi tàu vào bờ biển phía nam Phan Thiết, các khẩu đại bác với tư thế sẵn sàng nhả đạn. Cảnh tượng hùng vỉ giống như trận đổ bộ của Đồng Minh ở Normandie. Hào khí dâng lên trong lòng tôi. Đang ngất ngây với cảnh tượng đó thì nhận được lịnh về Vũng Tàu nhận tiếp tế nhiên liệu và đạn dược.
    Buổi chiều về neo ở Vũng Tàu. Sáng hôm sau, một số đoàn viên lên bờ nghỉ xả hơi vì đi liên tục 20 ngày rồi. Vũng Tàu hơi lao xao nhưng sinh hoạt vẫn bình thường. Tôi và một số sỉ quan vào ăn hủ tiếu ở bồn binh trước chợ gần phòng thông tin. Khi xong, tôi từ giã các sỉ quan đi thăm một  người bạn. Bước  ra ngoài, có một người chận tôi lại. Anh ăn mặt tươm tất và trông phương phi .Anh nói:"Tôi muốn nói chuyện với hạm trưởng". Tôi ngạc nhiên hỏi lại:"Làm sao ông biết tôi". Anh chỉ vào huy hiệu hạm trưởng mà tôi đeo trên nắp túi áo bên trái. À ra thế, tôi cười cười với anh ta:"Như vậy là anh có nghiên cứu trước". Anh đưa tôi vào tiệm kem kế bên rồi đề cập thẳng: "Miền Nam sẽ mất, tôi là người Hoa kiều buôn bán, tôi không thể sống dưới chế độ cộng sản. Tôi muốn đi Singapore. Ông có phương tiện. Tôi trả tiền ông mỗi đầu người 5 lượng vàng. Qua Singapore, tôi giúp ông kiếm việc làm". Tôi lại cười cười hỏi: "Bao nhiêu người?". Anh trả lời: "Khoảng 40 người, có thể hơn". Tôi nhẩm tính:"200 lượng vàng". Lúc đó tôi không mường tượng được một lượng vàng ra làm sao. Tôi có bao giờ thấy nó đâu, tính là tính vậy thôi. Tôi trả lời cho qua chuyện:"Ông ở chỗ nào, cho tôi biết tôi sẽ liên lạc sau". Anh đưa tôi một visiting card đề tên phía trước, mặt sau anh viết tay tên khách sạn và số phòng ở tại Vũng Tàu. Tôi từ biệt, anh  bịn rịn cứ nhắc:"Nhớ nghe ông hạm trưởng". Nhưng tôi có nhớ gì đâu rồi quên hẳn đi.
    Tôi đi Cát lở, ghé Duyên Đoàn 32 thăm thiêu tá Nguyễn hữu Thiện Chỉ Huy Trưởng Duyên Đòan. Ở đó bảo anh đi hành quân ở Bình Tuy rồi. Tôi trở về tàu. Buổi chiều tôi vận chuyển tàu cập vào HQ802 để tiếp tế nhiên liệu và nước ngọt. Tôi ở lại tàu vì không quen ai ở HQ802. Một sỉ quan qua chơi vể cho tôi biết Tổng Thống Thiệu nói chuyện trước Quốc Hội, trực tiếp truyền hình. Tôi trèo qua HQ802, đến phòng ăn sỉ quan đông nghẹt người. Hình ảnh Tổng  Thống Thiệu thấp thoáng, hình như ông ấy khóc. Tôi thẩn thờ, bao nhiêu biến cố dồn dập. Tôi không biết suy nghỉ gì chỉ cảm thấy đất nước đang lâm nguy .
    Sáng sớm hôm sau, HQ231 nhổ neo đi Căn Cứ Hải Quân Đồng Tâm trình diện BTL/Lực Lượng Thủy Bộ, cùng lúc với HQ228 đi Cần Thơ (BTL/V4SN ), Hạm trưởng là thiêú tá Nguyễn hoàng Be. Gần đến Mỷ Tho, tôi nhận lịnh xuống cù lao An Long ( Long Xuyên) biệt phái cho Bộ Chỉ Huy Liên Giang Đoàn ở đó, Chỉ Huy Trưởng là thiếu tá Nguyễn Thìn ( nhạc sỉ Trường Sa ). Tàu vừa neo, một chiếc LCVP chờ sẵn đón tôi qua Cơ xưởng hạm gần đó, CHT là đại úy Phạm văn Bảy. Anh có một bửa cơm nhỏ chờ tôi. Anh cho biết ở đây yên tỉnh, dân xung quanh theo đạo Hòa Hảo, VC không hoạt động được. Tôi cũng cảm thấy thế, không khí thật thanh bình.
   Sáng sau, tôi gặp thiếu tá Thìn .Ông ngạc nhiên: "Không biết tại sao họ đưa ông xuống dưới nầy. Tình hình ở đây yên lắm đâu cần tàu ông". Tôi cũng thắc mắc tình trạng kỳ quái đó. Tình hình chiến sự và chính trị ở đất liền dồn dập hàng ngày. Tôi ở ngoài biển suốt gần một tháng đâu biết gì. Sẵn dịp tôi nói với thiếu tá Thìn:"Nếu không cần, cho tôi về Sài Gòn một, hai ngày, xem sao". Thiếu tá Thìn nói:"Ờ, ông đi đi. Tôi cấp cho ông một PCF đưa ông về Bac Mỷ Thuận, từ đó ông đi đường bộ về Sài Gòn cho lẹ". Ông viết một bức thơ nhờ tôi đưa về gia đình.
    Về tàu, tôi dặn Hạm Phó chăm sóc tàu và chọn một sỉ quan đi theo tôi để mang thơ từ của sỉ quan và đoàn viên về Sài Gòn.
    Tôi đặt chân về nhà xế chiều ngày 26 tháng 4, ăn một bửa cơm gia đình ấm áp. Sáng 27 tôi vào BTL/HQ thì gặp thiếu tá Toàn, hạm trưởng HQ605. Chúng tôi đi ăn sáng, Toàn ra vẻ thạo về chánh trị:"Sẽ có giải pháp chánh trị, mầy yên tâm về tàu đi". Tôi yên chí, vui vẻ đi thăm người anh ruột làm việc ở sở Hàng Hà. Anh ngây thơ, hiền lành không có suy nghỉ gì chỉ biết làm việc thôi. Tình hình Sài Gòn rất lộn xộn, người nói nầy, kẻ nói khác. Không ai nghỉ rằng người Mỷ sẽ rút bỏ. Riêng tôi cứ cho là chánh phủ sẽ rút về Cần thơ tiếp tục đánh .
    Sáng ngày 28, tôi ra bến xe đò Phú lâm để đi Long Xuyên. Bến xe đầy nghẹt người, không có chiếc nào khởi hành được vì cầu Bến Lức bị VC chận. Tôi trở về Sài Gòn đến hãng HKVN gần chợ Bến Thành xếp hàng mua vé đi Cần Thơ. Đến đúng phiên tôi lại hết vé, cô nữ tiếp viên nhả nhặn xin phépđóng cửa quày. Tôi lại trở ra Phú lâm, cũng không có kết quả. Bổng nhiên có người nói lớn:"Ngả Gò Công đi được". Tôi trở về đến bến xe Gò Công ở Ngả Bảy. Người ta chạy tới chạy lui nhộn nhịp. Tôi kiếm một quán nước ngồi xem tình hình. Bổng có một anh chàng lái xe Honda, phía trước ôm một sac marin. Anh rồ ga rùum ...rùum...rùum, hất hàm hỏi tôi:"Anh đi Gò Công hả?".Tôi gật đầu. Anh bảo: lên đây đi với tôi. Tôi phóng lên ngồi phía sau anh. Sau đó anh cho biết anh là nhân viên quân cảnh, rời đơn vị từ Tây Ninh về đơn vị ở Gò Công, đi một mình lạnh cẳng, anh rủ tôi đi cùng cho vui. Quốc lộ 4 vắng tanh, một vải chiếc xe đò bị giật mìn nằm dọc đường. Anh lái bạt mạng, lạng qua bên nầy, lạng qua bên kia, tôi ôm cứng eo ếch anh. Vậy mà cũng đến được bến phà Gò Công. Anh quân cảnh bỏ tôi ở đó. Tôi qua phà, đến Mỷ Tho trời chạng vạng tối.
    Ngủ đêm tại Mỷ Tho, 5 giờ sáng ngày 29, tôi lò mò ra bến xe. Hai bửa rồi không có chiếc nào chạy được, tài xế đói meo .Trời xui đất khiến thế nào, chiếc xe đò tôi mua vé, tài xế quyết định chạy. Quốc lộ 1 vắng tanh, không khí chiến tranh thấy rỏ. Không một xe đạp, không một xe gắn máy, không một bòng người, Xe chạy được một đoạn đường lại ngừng, chờ xe đò đi ngược chiều, hỏi thăm có sao không rồi chạy tiếp. Đoạn đường qua Cai Lậy mới là hồi hộp. Cuối cùng tới Bắc Mỷ Thuận, tôi thở phào một cái .
Qua Bắc, không khí khác hẳn, cảnh vật thật thanh bình, người dân hình như không biết đến chiến tranh là gì. Rồi đến Long Xuyên, rồi đến Tân châu vào chiều tối. Tôi gặp thiếu tá Ngô như Chương, Chỉ Huy Trưởng Giang Đoàn Tuần Thám đóng tại đây. Tôi và anh nói chuyện tới 10 giờ khuya rồi anh đưa tôi về tàu. Bước  lên tàu, sỉ quan trực đưa mấy công điện "hỏa tốc", là độ khẩn cao nhứt, bảo nhổ neo về Đồng Tâm, Mỷ Tho. Công điện cuối cùng bảo thi hành ngay và báo cáo. Điểm danh nhân viên, thiếu hạm phó và vài thủy thủ. Tôi quyết định nhổ neo vì nếu chậm trễ trong khi căn cứ Đồng Tâm bị tấn công thì sao?. Cứu binh còn hơn chửa lửa. Vả lại, những người vắng mặt, ngày mai có thể liên lạc với Cơ xưởng hạm tìm biết vị trí của chiến hạm để tìm đường về, nếu họ muốn.
    Tàu giang hành ban đêm, tôi thức suốt đêm trên đài chỉ huy. Vào khoảng 2 giờ sáng, gặp một đoàn công voa của Quân Vận đi ngược chiều, dài mấy cây số. Đi sát gần bên, tôi hỏi lớn:"Từ đâu đến, đi về đâu". Họ trả lời:"Từ Sài Gòn, đi Cần Thơ". Tôi lại đinh ninh là chánh phủ sẽ di chuyển về Cần Thơ. Tự suy diễn để an tâm chiến đấu .
    Sáu giờ sáng, tàu đến Đồng Tâm. Căn cứ Hải Quân Đồng Tâm đồn trú bên một cái hồ rất lớn, thông ra dòng sông cái. Tôi chuẩn bị quẹo tàu vào thì ở trong ùa ra hàng trăm tiểu đỉnh đủ mọi loại: thủy bộ, ngăn chận, LCVP... giống như một đàn cá tuồn qua một cổ chai. Không phải một cuộc di chuyển bình thường mà là một cuộc tháo chạy. Tôi ngạc nhiên quá, cho tàu ngưng máy và thả trôi lềnh bềnh. Một chiếc tiểu đỉnh cặp vào tàu, một viên trung úy đến chào tôi:"Trong căn cứ không còn ai. Một thiếu tá trở cờ, đang khống chế căn cứ. Họ sẽ kêu hạm trưởng vào để bắt giữ chiến hạm. Hạm trưởng ở đây thâm niên nhứt. Chúng tôi đặt dưới quyền chỉ huy của hạm trưởng."
    Tôi mất bình tỉnh, không ngờ sự việc xảy ra diễn tiến như vậy. Giải quyết sao đây? Tôi bảo ông trung úy: "Ông ra lịnh cho các tiểu đỉnh ủi bãi  vào cù lao, chờ đó". Ở đây cần nhấn mạnh đến tinh thần chiến đấu của chiến sỉ Hải Quân, đồn trú ở CCHQ/Đồng Tâm, là bằng chứng hùng hồn lòng kiên cường của binh sỉ QLVNCH .
    Tôi bảo phòng vô tuyến liên lạc với BTL/HD. Phòng vô tuyến trả lời, tất cả đều đổi tần số không liên lạc được. BTL/HD là nơi chỉ huy chính gốc của tôi, BTL/LLTB là nơi biệt phái. Một nơi không liên lạc được, một nơi bị khống chế. Làm sao đây? Vào lúc đó CCHQ/ĐT gọi qua máy âm thoại PRC25: "Yêu cầu HQ231 vào cặp cầu căn cứ để nhận tiếp tế và nhận chỉ thị". Tôi cầm ống liên hợp hỏi lại: "Cho tôi nói chuyện với ông số 1". Tiếng trên máy trả lời: "Ông sô 1 đi họp với sư đoàn 7 rồi". Tôi hỏi tiếp ông số 2 đâu. Trả lời: ông số 2 cũng đi rồi. Tôi hỏi dồn, còn ông số 3. Trên máy trả lời là không có luôn. Như vậy là quá rõ ràng, họ muốn bắt giữ HQ231. Tôi gằn giọng:"Anh là ai, anh không có thẩm quyền chỉ huy tôi". Tiếng trên máy đổi giọng đe dọa:"Anh không tuân lịnh, tôi kêu mấy con chuồn chuồn bắn anh". Tôi biết tỏng tòng tong là hắn hù tôi. Trên trời có mấy chiếc trực thăng, nhưng họ cũng lo bấn xúc xích, hơi đâu mà đi bắn đơn vị bạn.
    Tôi cười thành tiếng trên máy "Anh lòi đuôi anh ra rồi, anh không phải là sĩ quan Hải Quân chính cống, không biết một tí gì về Hải Quân. Anh không biết hỏa lực con cá tôi mạnh đến mức nào. Hai con chuồn chuồn không ăn thua gì đâu, anh phải kêu 10 con chuồn chuồn mới hạ được tôi". Tiếng nói trên máy im bặt, hình như hắn bối rối. Tôi nạp thêm: "Anh cho tôi biết ý định của anh đi, nếu anh còn tiếp tục chiến đấu, tôi sẵn sàng yểm trợ anh. Còn không, anh đừng gọi tôi". Đến phiên tôi, tôi bối rối khủng khiếp. Bây giờ làm sao đây. Tôi cảm như rơi xuống một vực thẳm tối om, có một lực nào đó lôi tôi tuồn tuột xuống, không bám víu vào đâu được. Các tiểu đỉnh bơ vơ, còn bám lấy tôi. Còn tôi bơ vơ, tôi bám vào đâu?
    Chiến hạm vẫn chạy tới, chạy lui trước Mỹ Tho và căn cứ Đồng Tâm. Một thủy thủ mang một radio lên đài chỉ huy, mở lớn cho tôi nghe. Tiếng Tổng Thống Dương văn Minh làm nghẹn lòng người: yêu cầu QLVNCH buông súng ngừng chiến đấu, ai ở đâu thì ở đó. Lời nói của Tổng Thống Minh như muôn ngàn mủi tên cắm vào thân thể tôi. Tôi như Từ Hải chết ngoài trận tiền. Một làn khí lạnh chạy suốt xương sống. Mồ hôi đổ ra  đẵm ướt đầy mình. Tôi ngồi bất động, không biết bao nhiêu lâu, có thể là 5 phút, có thể là 10 phút  mà cũng có thể hơn. Hoàn hồn lại, tôi nghỉ ngay là phải cứu con tàu. Biết đâu được, có một lực lượng nào còn chiến đấu thì sao? Sực nhớ tới hàng trăm tiểu đỉnh đang ủi bải ở cù lao, nhưng Tổng Thống Minh đã tuyên bố đầu hàng rồi, tôi không còn trách nhiệm nữa. Còn sinh mạng họ? Tôi không thể tập họp, hỏi ai đi ai ở. Vì như vậy, cộng quân đủ thời giờ phong tỏa một khúc sông nào đó trên đường tàu ra cửa biển .
    Tôi quyết định quay tàu ra cửa biển. Hai máy tiến full, động cơ nổ ầm ầm, nước rẻ sóng hai bên mủi tàu trắng xóa. Tàu đang ở nhiệm sở tác chiến. Khi nghe Tổng Thống Minh tuyên bố đầu hàng, thủy thủ đoàn tự động tan hàng. Họ đứng tụm năm, tụm ba bàn tán, có người mang hành lý ra sân tàu. Tôi biết tình hình bất ổn, không khéo có nổi loạn. Cuối cùng việc gì đến sẽ đến. Họ cử thiếu úy Long lên nói chuyện với tôi. Ông đứng dưới cầu thang nói vọng lên đài chỉ huy, giọng nói to tiếng hơn ngày thường: "Hạm trưởng, quay tàu về Mỷ Tho cho tụi tôi lên bờ".
    Nghỉ cho cùng, cách cư xử và lời nói của thiếu úy Long hoàn toàn đúng. Quân đội tan hàng rồi, thủy thủ có quyền đòi hỏi trở về với gia đình. Mục đích của tôi là muốn gìn giữ con tàu. Nếu tàu cặp bến Mỷ Tho, thủy thủ rời tàu, lập tức HQ231 sẽ là đống sắt vụn. Mục đích thứ hai là tôi thầm mong được tiếp tục chiến đấu, dại gì nộp con tàu cho kẻ địch. Làm theo lời thiếu úy Long là không được mà cứng rắn với thủy thủ đoàn lại càng không xong. Phải dùng tình cảm thôi.
    Tôi nghiêm sắc mặt nói với thiếu úy Long:"Mặc dù chúng ta ở tình hình như thế này, nhưng truyền thống của Hải Quân, một sỉ quan đàn em nói với đàn anh như vậy sao?". Bình thường thiếu úy Long là một sỉ quan năng nổ, làm việc chăm chỉ và rất kỷ luật. Ông đã trui rèn hai năm ở quân trường, thấm nhuần truyền thống của Hải Quân, vì vậy ông thấm ý lời tôi nói. Ông đứng im. Tôi nói tiếp:"Thôi ông tập họp nhân viên cho tôi nói chuyện".
    Quân số thủy thủ đoàn vào khoảng 80 người. Họ đứng im phăng phắc, gương mặt rất nghiêm trọng. Chỉ có mình tôi là còn mặc áo giáp, đội nón sắt. Bổng nhiên hôm đó, tôi nói rất hùng hồn. Đại khái:"Mọi người thấy rõ, tôi làm việc cho con tàu, cho Hải Quân, cho Quân Đội. Thủy thủ đoàn ở dưới tàu được chăm sóc đầy đủ quyền lợi. Tôi quyết định ra biển có 2 lý do: thứ nhứt là gìn giữ con tàu. Quay trở lại cặp bến, người ta sẽ phá con tàu, đây là tài sản của quôc gia. Thứ hai là bảo vệ sinh mạng các anh. Mặc dù quân đội tan hàng rồi, tôi vẫn còn trách nhiệm. Trong lúc tranh sáng, tranh tối các anh lên bờ có thể bị giết. Tôi hứa với các anh là, khi ra biển rồi, tình hình bình yên, ai muốn về tôi cho về. Phương tiện ghe đánh cá nhiều lắm. Tôi hứa".
    Tôi biết, phần đông các cuộc loạn trên tàu là do hạm trưởng hoặc thuyền trưởng o ép quá đáng. Tôi muốn làm cho rỏ trắng đen để mọi người đều hả dạ. Nhưng để lái theo ý mình, phải khôn khéo một tí xíu cộng them một tí tình cảm. Tôi quyết định trưng cầu dân ý. Tôi nói: "Bây giờ, tôi lấy ý kiến các anh, bên nào đa số tôi làm theo. Tôi đặt ra 2 câu hỏi, thứ nhứt, ai muốn quay lại Mỷ Tho lên bờ, thứ nhì, ai theo tôi ra biển rồi sau đó muốn về thì về". Tôi biết cái gì đưa ra đầu tiên, người ta bở ngỡ, ngập ngừng, ngại quyết định. Tôi nắm tâm lý đó. Vả lại, ý kiến thứ hai hấp dẫn hơn, đi thì cứ đi rồi sau đó muốn về thì về. Tôi biết chắc là tôi sẽ thắng. Nhưng để chắc ăn, tôi nêu câu thứ nhứt trước:"Ai muốn quay tàu lại Mỷ Tho". Không ai đưa tay lên. Tôi lập lại lần thứ nhì rồi lần thứ ba. Không có người nào đưa tay. Tôi mừng thầm trong bụng vì biết là mình thắng rồi.
    Tôi nói tiếp:"Bây giờ tôi sang câu thứ hai, ai theo tôi ra biển rồi muốn về thì về". Một người đưa tay, hai người rồi ba rồi cả tàu. Một chiến thắng tuyệt đối. Nhấn mạnh ở đây là không có cò mồi. Tôi vẫn trầm tỉnh, nhẹ nhàng: "Như vậy là các anh đồng ý với tôi hết rồi, phải không? Các anh tiếp tục làm việc. Nhớ là ai muốn vào bờ cứ gặp tôi. Thôi tan hàng". Mọi người vui vẻ mà tôi không bận tâm nữa.
    Chiến hạm ra cửa biển bằng cửa Tiểu vào buổi chiều. Nhạc sĩ Trường Sa bập bềnh sóng nước trên chiếc Coast Guard. Ông gọi tôi, tôi ngừng lại để ông lên tàu. Tối hôm đó, bắt được tần số của Hạm Đội, tất cả tàu đang tập trung tại Côn Sơn. Trên đường đi, tôi gặp HQ228, hạm trưởng thiếu tá Vương thế Tuấn, cũng lạc loài bơ vơ như tôi. Chúng tôi ngừng lại cứu hai chiếc LCM, chết máy thả trôi lềnh bềnh, từ cửa Định An đi ra. Mỗi chiếc khoảng hai trăm người. Chúng tôi đến Côn Sơn rồi theo đoàn tàu qua Subic. Đến Subic, tôi là người cuối cùng rời tàu.
    Một viên đại úy bộ binh, trong đám người di tản trên chiếc LCM, cố chờ tôi trên bờ, đến bắt tay tôi: "Tôi di tản từ miền Trung về, chưa thấy tàu nào có kỷ luật như tàu của ông". Tôi cầm tay ông siết nhè nhẹ. Tôi thẩn thờ không nói được lời nào. Tôi muốn chia xẻ tình chiến hữu với ông. Nhưng trong lòng trăm mối ngổn ngang. Tình nước, tình nhà còn đó. Nhưng từ đây tất cả bỏ lại sau lưng. Bỏ lại quê hương yêu dấu, bỏ lại Hải Quân, bỏ lại biển xanh lồng lộng, bỏ lại Mẹ già và bỏ lại con tàu thân yêu. 

Nguyễn Văn Phước (30/4/2010)



03-05-2010

TƯỞNG NHỚ VIỆT DZŨNG
Thưởng thức nhạc phẩm:
Một chút quà cho quê hương
Trang Mới Đăng
Đại Sứ Mỹ J. C. Stevens
Chuyến hải hành sau cùng HQ
TT Thiệu với Hải chiến HS
Báo Tàu: Hải chiến Tây Sa74
Thủy xa vận mới EFV của Mỹ
Chiến Hạm HQ/VNCH di tản 75
Vì sao mất Thác Bản Giốc?
Đường Mòn Hồ Chí Minh
Tàu chiến tàng hình của Mỹ
Tiên Lãng: Đối kháng vũ lực
Tấm Dư đồ bị lãng quên
Nhân chứng HS: Phạm V Hồng
Bản đồ Trường Sa cập nhật
Bản đồ Hoàng Sa cập nhật
Chết bởi con rồng đỏ TC
Your IP : 173.245.56.220    Hải QuânHải Quân VNCHNhững câu chuyện hải hồHQ 231: Những ngày cuối  

Copyright © 2003 - 2014 hqvnch.net
Website: 4792196 hits Page generated in: 0.3432617 secs Webmaster