HomeTưởng NiệmThời SựHải QuânSử LiệuTìm hiểuSưu TầmVideoGiải TríLinks
Viewed: 8413747 
Sưu TầmThiên Ðàng Cộng SảnThân phận trí thức Cộng sản
   
Thảm Sát một Linh Mục
Thiên An Môn thứ hai
Bắc Hàn: Thiên đàng Cộng sản
Thiên đàng TQ và VN
Thân phận trí thức Cộng sản
Trại tù Bắc Hàn
Mặt trái chiếc huânchương
Giã từ Việt Nam
Nhồi sọ
Romeo-Juliet tân thời
Mùa Xuân đen tối
Thảm cảnh người dân VN
Ao cá Bác Hồ
Trung cộng và Tù khổ sai
Người Việt ở Berlin
Hồ sơ Mật thời CS Hungary
Chín bài luận tội Đảng CS
Bulgaria quá khứ cộng sản
9 Commentaries on Communism
Ai chủ mưu ám sát Đức GH?
Cách mạng mùa thu Budapest
Giữa bầy lang sói Việt Cộng
TGM Ba Lan làm mật vụ CS
Năm Cam:Trùm xã hội Đỏ
Phong Thủy Lăng Hồ Chí Minh
Made in China: Hàng độc hại
Hố chôn người ám ảnh
Made in China
Đau lòng nhìn Thác Bản Giốc
KhmerĐỏ:Lò sát sinh M13&S21
CU-BA: Thiên đường XHCN
Thảm sát Thiên An Môn
Công tội MAO TRẠCH ĐÔNG
Video: VĂN MINH TRUNG CỘNG
Tội ác Cộng sản Sô Viết
Phim: Chúng tôi muốn sống
Staline tàn sát dân Ukraine
Rừng Katyn: Tội ác Stalin

Phong Trào Dân Chủ VN
Báo Tự Do Ngôn luận ra đời, một bước đột phát trong nỗ lực phá vỡ chính sách độc tai bưng bít thông tin của CSVN.
Báo Tự Do Dân Chủ  ra đời, ngày 2 tháng 9 năm 2006, tại thủ đô Hà Nội.
Tòa án man rợ Cộng sản VN bịt miệng Linh mục Nguyễn Văn Lý.

Hoàng Sa&Trường Sa
Lực lượng Trung Cộng xâm lăng Hoàng Sa 1974
Tài liệu giá trị lich sử do Hải sư Thềm Sơn Hà sưu tìm.
Đại cương về Quần đảo Hoàng Sa 
Hình ảnh - Địa lý - Khí hậu - Vị trí chiến lược. 
Bài sưu tầm của Hải sư Thềm Sơn Hà
HQ10 đi vào lịch sử 
Trận Hải chiến 19/01/1974 chống Trung Cộng xâm lăng.
HQ5 và Hải chiến Hòang Sa 1974 
Hồi ký của Trương Văn Liêm
Biến cố Trường Sa tháng 2-1974
VNCH mở cuộc hành quân Trần Hưng Đạo 48 tại Trường Sa cuối tháng 1/1974 để cũng cố chủ quyền VN ngăn ngừa tham vọng bành trướng của Trung cộng lấn chiếm quần đảo Trường Sa

 

Tài liệu Hải Quân VNCH
Lực Lượng Đặc nhiệm 99
Một tài liệu sống thực để cho các thế hệ mai sau hiểu thêm về nỗi đau đớn của một cuộc tương tàn mà người Việt Nam dù Nam hay Bắc, đã không làm chủ được... 
Hình thành HQ/VNCH
Bài sưu tầm của Bảo Bình Nguyễn Văn Ơn
Sea Float Năm Căn
Chiến dịch Trần Hưng Đạo 4 bình định Năn Căn Cà Mau do Hải sư Trương Thanh Việt sưu tầm.


Thân phận trí thức trong xã hội cộng sản

(Đọc “Tuỳ Tưởng Lục" của Ba Kim)

Vũ Thư Hiên

    Thường khi gặp được một cuốn sách hay là tôi phải đọc một lèo. Có khi thức trắng đêm để đọc cho bằng xong. Chưa xong thì trong người cứ anh ách, ngủ không yên. Lâu ngày thành cái tật, sửa không được.
    Cuốn Tuỳ Tưởng Lục tôi đang có trong tay là của một bạn văn trong nước gửi cho. Thỉnh thoảng anh vẫn gửi cho tôi một thứ gì đó, đại loại như trà Tân Cương, cốm Vòng, hoặc tinh dầu cà cuống thứ thiệt, kèm theo một lời nhắn. Thư thì không, tuyệt nhiên. Anh không giấu giếm rằng anh nhát. Lần này có người tin cẩn anh lại gửi quà -- một cuốn sách. Chúng tôi chơi với nhau đã nửa thế kỷ, người nọ thuộc tính người kia, tôi không giận anh vì chuyện đó. Anh biết tôi sẽ thích món quà này. Mà thích thật. Trước hết, đó là cảm giác gần gụi của thân phận tác giả với thân phận người đọc, của sự đồng cảm. Cứ đọc xong một bài, có khi chỉ một đoạn, lại phải đặt sách xuống, thừ người ra mà ngẫm nghĩ. Có chỗ, ứa nước mắt.
    Thích thì thích, nhưng tôi đã không đọc nổi Tuỳ Tưởng Lục của Ba Kim một mạch. Chắc nó cũng có sức lôi cuốn tương tự với những ai từng sống trong xã hội cộng sản và có một chút trăn trở về xã hội ấy (dù chỉ một chút thôi): nó thật sự là cái gì ? nó có xứng với ta, với tư cách con người, không ? liệu nó còn tương lai không ?
    Tuỳ Tưởng Lục là lời tâm sự thật thà của một trí thức háo hức đi tìm chân trời mới, rồi bị rơi xuống địa ngục. Trong Tuỳ Tưởng Lục có đủ nỗi nhục nhằn tinh thần và những mất mát làm trái tim suốt đời rỉ máu, không kể đến những đớn đau thân xác.
    Tuỳ Tưởng Lục, bản tiếng Việt (nhà xuất bản Văn nghệ Thành phố Hồ Chí Minh, 2002) là một tập những bài viết của Ba Kim trong tuổi trên 80, nghĩ gì viết nấy, không câu nệ thể loại, đề tài. Hai dịch giả danh tiếng - Trương Chính và Ông Văn Tùng - tự chọn các bài để dịch. Sự chọn lựa của hai ông rất khéo: vừa đủ để người đọc được biết về một thảm hoạ xảy ra ở nước láng giềng đã nhiều năm nhưng vì bị bưng bít nên chẳng ai biết nó ra sao, đồng thời cũng không gây nên cơn giận dữ ở các bậc quyền cao chức trọng dễ trạnh lòng. Tuỳ Tưởng Lục nguyên bản tiếng Hoa là một tác phẩm đồ sộ, gồm 5 tập, tập đầu in năm 1978, tập cuối in năm 1986. Những bài được chọn để dịch đều ít nhiều dính dáng tới cuộc "Đại Cách mạng Văn hoá Vô sản" kéo dài mười năm - từ 1966 đến 1975 (1). Người Việt nào từng chịu đựng cuộc Tiểu cách mạng văn hoá vô sản ở Việt Nam (kéo dài và âm thầm) sẽ tìm thấy trong Tuỳ Tưởng Lục (bản dịch) những lý giải cho câu hỏi: vì sao nên nỗi ?
    Những nghiên cứu khoa học cho ta biết trong trí nhớ của con người có một bộ lọc kỳ diệu. Nó thường xuyên xoá đi giúp ta những hình ảnh xấu, những kỷ niệm buồn. Không có cái bộ lọc ấy thì cuộc sống con người khốn nạn lắm. Thật vậy, tôi cũng thường quên những điều tồi tệ, chỉ những kỷ niệm đẹp mới được ghi lại. Tác giả Tuỳ Tưởng Lục chắc cũng không khác. Không thế, không sống nổi.
    Vậy mà, với Tuỳ Tưởng Lục Ba Kim lại chống cái trí nhớ có lợi cho con người. Trải qua những năm tháng bị dập vùi, ngẫm lại thân phận mình và thân phận đồng bào trong cái xã hội "không thể tưởng tượng nổi", ông kêu gọi mọi người không được quên cái Ác và tội của nó. Quên là chết. Nhớ thì đau đấy, khổ đấy, nhưng phải khắc cốt ghi xương, rằng nó đã có, cái Ác, nó hằng có, lúc tiềm tàng, lúc hiện diện, phải luôn luôn cảnh giác với nó, để mặc nó thì con người không thể nào có được cuộc sống yên lành. Phải chặn đứng cái Ác khi còn chưa muộn, phải trói nó lại, cách ly nó khỏi đời sống, tìm mọi cách tiêu diệt nó. Không thể để lũ ác nhân cứ tự do hoành hành, tác yêu tác quái, rồi bất kể hậu quả là thế nào, chúng cứ nhơn nhơn lớn lối với bàn dân thiên hạ, coi như không có chuyện gì xảy ra, chỉ có mình chúng là duy nhất đúng đắn, là vô cùng sáng suốt: "Thành tích là căn bản, sai lầm là nhất thời". Đối với lũ ác nhân dường như cứ đạt được một thành tích nào đó, dù chỉ trong tưởng tượng, thì cái gì cũng được phép. Đánh người tuỳ thích. Giết người tha hồ. Không nghe được.
    Gần ba chục năm đã trôi qua kể từ hạo kiếp của Ba Kim kết thúc. Nhưng ông lúc nào cũng bị dằn vặt bởi câu hỏi: lấy gì bảo đảm rằng vào một lúc nào đó, lại không có một tên nào đó, hoặc vài ba tên nào đó, hoặc cả một lũ nào đó, sẽ lặp lại lần nữa, hoặc hơn một lần nữa, cái cuộc thiên hạ đại loạn từng đẩy ông, các bạn ông, và không biết bao nhiêu người Trung Quốc hiền lành vô tội khác, xuống địa ngục ?
    Trong một bài nói chuyện với giới văn hoá ở Nhật (trong bài không ghi rõ ngày tháng, nhưng chắc chắn là phải sau 1975), Ba Kim cảnh báo: "Mười năm đại hoạ đó là sự việc lớn trong lịch sử loài người, chẳng những dính líu đến chúng tôi, mà còn dính líu đến tất cả loài người". Nếu Đại cách mạng văn hoá vô sản không xảy ra ở Trung Quốc ắt phải xảy ra ở một nước nào khác, ông nói thế.

Ba Kim đúng. Đúng ở chỗ ông đã nói ra. Và sai. Sai ở chỗ ông nói không đủ.
    Đúng là cuộc Đại cách mạng văn hoá vô sản không phải chỉ là bài học cho một nước. Nó là bài học chung cho cả loài người. Chưa kể những nơi mà nó khơi dậy những tiểu cách mạng văn hoá vô sản như ở Việt Nam và Cambodia, nơi những di hoạ khủng khiếp của nó không biết đến bao giờ mới hết sạch. Cái hoạ này lớn hơn ta tưởng. Ngay ở châu Âu của truyền thống dân chủ và tự do trong thập niên 60 thế kỷ trước cũng đã có bao nhiêu trí thức ngây thơ hoan hỉ chào mừng những cuộc "vận động", "đấu tranh" của những "mao-nhiều" Trung Quốc, cứ như thể ở đó đang diễn ra một cuộc đổi đời, biến mọi sự xấu thành tốt. Đã có bao nhiêu người ở khắp thế giới gào to "Đông phương hồng, mặt trời lên" ? Và cho tới nay rải rác đây đó vẫn còn những "mao ít" mang huy hiệu Mao Trạch Đông trên ngực, miệng hô to: "Cái thế giới này phải cải tạo bằng khẩu súng trường (2)", tay trói du khách bị bắt cóc đem đi giấu để đòi tiền chuộc.
    Sai, ở nơi "đông phương hồng, mặt trời lên" không phải chỉ có một cuộc Đại cách mạng văn hoá vô sản. Trước nó đã có hết cuộc "vận động" này đến cuộc "vận động" khác, và cuộc "vận động" nào cũng kết thúc bằng một địa ngục, không phải cho người này thì người kia. Ai theo dõi tình hình Trung Quốc cận đại cũng biết rằng trước cái đận Ba Kim và các trí thức đi theo đảng cộng sản bị hạ ngục, bị trấn áp, đã có biết bao nhiêu nạn nhân thuộc các thành phần khác: đảng viên Quốc dân đảng, viên chức chính quyền cũ, tư sản, địa chủ ... và những người được gọi bằng cái tên chung "phản động". Trong Tuỳ Tưởng Lục, Ba Kim quên bẵng những người này. Mà họ cũng là người chứ. Chẳng lẽ ông lại quên rằng ở Trung Quốc mọi cuộc "vận động" "xây" cái này, "chống" cái kia, bao giờ cũng đi kèm với trống rong cờ mở ban đầu và kết thúc thắng lợi với máu chảy, người chết. Lệ là thế. Không thế không phải là cách mạng.
    Ba Kim được các nhà phê bình văn học bản địa coi là một trong bốn cây đại thụ của nền văn học Trung Quốc (ba người kia là Lỗ Tấn, Mao Thuẫn, Quách Mạt Nhược). Cách đánh giá của họ không có sự đồng thuận ở bên ngoài Trung Quốc. Nhưng đánh giá theo cách nào thì Ba Kim cũng là một nhà văn lớn. Ông tên thật là Lý Nghiêu Đường, tự Phế Cam, người tỉnh Tứ Xuyên, con nhà giàu có, từng du học Pháp. Năm 23 tuổi, khi còn là học sinh trường trung học La Fontaine ở thị trấn Chateau-Thierry, ông viết cuốn tiểu thuyết đầu tay Diệt Vong, được độc giả rất hoan nghênh. Từ năm 1930-1949 ông viết nhiều (Ái Tình Tam Bộ Khúc, Kịch Lưu Tam Bộ Khúc), dịch cũng nhiều.
    Sau năm 1949, khi lục địa Trung Hoa đã hoàn toàn bị nhuộm đỏ, Ba Kim đi theo đảng cộng sản. Tự nguyện hoàn toàn. Một lòng một dạ. Nhưng, với tư cách nhà văn, ông ít viết hơn hẳn so với trước. Nhà trí thức Ba Kim không theo kịp (hay không sực nổi) những khẩu hiệu "Quán triệt phương hướng phục vụ công nông binh, phục vụ chủ nghĩa xã hội", "thực hiện phương châm "trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng", "Tiến hành phương pháp chủ nghĩa hiện thực cách mạng kết hợp với chủ nghĩa lãng mạn cách mạng"... Nào có phải chỉ có những khẩu hiệu rổn rảng mà thôi. Theo sau chúng là những cuộc đấu tranh có máu. Nào "Phê phán phim Vũ Huấn" (1951), "Phê phán cuốn "Nghiên cứu Hồng Lâu Mộng" của Du Bình Bá", "Phê phán quan điểm duy tâm của Hồ Thích" (1954), "Chống tập đoàn phản cách mạng Hồ Phong" (1955), "Chống phái hữu trên mặt trận văn nghệ" (1957), "Chống "chủ nghĩa xét lại" (1959). Đây là chỉ nói về các cuộc "vận động" nhằm nện cho trí thức nhừ tử. Chứ còn tư sản, địa chủ thì Mao chủ tịch và các đồng chí của ông ta đã quét sạch sành sanh.
    Tất cả sự tàn nhẫn của đảng cộng sản đối với trí thức trong những cuộc "vận động" ấy, xét cho cùng, chỉ có mục đích bắt họ phải khuất phục đảng vô điều kiện. Nhưng chưa đủ, chúng hoá ra mới chỉ là khúc nhạc dạo cho một cuộc "cách mạng" còn tàn bạo và gớm ghiếc gấp bội. Tên của nó là "Đại cách mạng văn hoá vô sản".
 
Tháng 8 năm 1966, đùng một cái, Ba Kim rơi xuống địa ngục.
    Ông tả lại: "... Tôi thật giống như một du hồn bị đưa đến "Thập điện Diêm Vương". Mỗi chuyện tôi làm trong quá khứ đều bị nêu ra, từng cái một, để bỏ tôi vào vạc dầu mà tra tấn, mà thay xương đổi thịt! Mười bức vẽ đưa vong linh đi qua thập điện Diêm Vương, âm khí thê thảm, máu chảy đầm đìa, một không biết mình là người hay là quỷ, là thú vật hay hồn ma, xuống âm ty hay đã xuống địa ngục rồi. Bấy giờ Tiêu San (3) còn sống, sáng dậy tôi mở mắt, nghe tiếng nàng, tôi gọi thì nàng nói: "Không sống nổi nữa !" (Tuỳ Tưởng Lục).
    Nói đùng một cái, là vì Ba Kim đang sống yên lành, hơn nữa, còn hữu hảo lắm lắm với chính quyền cộng sản, vào thời điểm ấy ông còn là cán bộ cấp cao về văn nghệ nữa, ấy thế mà một hôm, vừa mới đi tiễn các nhà văn Á-Phi ở sân bay về đến nhà thì thấy người của cách mạng ập tới, túm lấy, giải đi. Úm ba la, Ba Kim thành "đối tượng của chuyên chính vô sản". "Đối tượng", nghe có vẻ vô thưởng vô phạt, trung tính, nhưng nghĩa của nó trong thực tiễn xã hội chủ nghĩa, chỉ những người ở trong xã hội ấy hiểu, lại kinh lắm. Nó có nghĩa là "kẻ thù". Không phải chỉ có kẻ thù giai cấp được định nghĩa trong các tác phẩm kinh điển mác-xít, nhiều nhất là trong các trước tác của Stalin, Mao Trạch Đông, không phải thế. Ở cái xã hội được gọi là xã hội chủ nghĩa (viết hoa) ai cũng có thể trở thành kẻ thù hết. Mà đã là kẻ thù thì còn cái gì tốt đẹp, vui vẻ, chờ đợi họ trên con đường khổ ải đã trở thành quen thuộc với dân đen, nhất là dân đen ở nước Trung Hoa đỏ. Ở nước này cũng biết mỗi khi có một cuộc "vận động cách mạng" (lần thứ n trong lịch sử) là y như rằng các "đối tượng" của cách mạng, hay của chuyên chính vô sản thì cũng rứa, sẽ được "xử lý" như thế nào.
    Nhà văn Ba Kim bị bắt đem đi đấu từ thấp đến cao, lúc "bồi đấu", lúc "dạo đấu" (4), lúc "chính đấu", đủ kiểu. Nhà ở của ông bị lục lọi khám xét lanh tanh bành, đồ đạc bị cướp thả cửa ..., bản thân bị đưa đi học tập (Ba Kim gọi là làm "bò", đi bắt đi lao động cải tạo ở "trường 7.5" (5)). Bởi vì Ba Kim có tội, theo quan niệm của cách mạng, hay nói cho đúng hơn, của một số ông bà cách mạng (về sau, những ông bà cách mạng khác lại nói rằng đó là một "bè lũ" xấu). Tội của Ba Kim không hề được toà án nào tuyên. Mấy ông bà cách mạng nắm Đảng cộng sản lúc ấy bảo: Ba Kim là "tên đại phản cách mạng". Thế là đủ. Bói ra ma, quét nhà ra rác, những gì Ba Kim viết, hôm trước được khen, hôm sau bị chửi, là chuyện thường tình.
    Trong các văn kiện nói về cuộc trấn áp rùng rợn này, đảng cộng sản Trung Quốc ra một khẩu hiệu rất sắt máu: "Đánh gục tại chỗ, lấy chân đạp xuống, suốt đời không cho ngóc đầu dậy!"
    Ở miền Bắc Việt Nam hồi ấy chẳng ai biết "Đại cách mạng văn hoá vô sản" là cái chi chi hết, trừ những bài ca ngợi nó, tít chữ to, in màu đỏ đậm, trên trang nhất tờ Nhân Dân. Đọc những bài báo ấy, người đọc báo ngủ không ngon: ở bên ta rồi có cái đó không ? Lạy Trời cho mấy ông kễnh đừng động cỡn lên làm một cái gì đó theo chân các Con Trời. Nước Tàu ở gần ta quá, các ông ấy lại xính bắt chước. Cứ nghe các ông ấy nói và viết thì cuộc "Đại cách mạng văn hoá vô sản" ấy hay lắm, rằng nhờ nó cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Tốt hơn thì ... tốt thôi, miễn đừng có "đấu tranh". Phàm đã "đấu tranh" là y như rằng lộn xộn, đầu chẳng phải, phải tai, lành ít, dữ nhiều. Loạn xị bát nháo. Kinh lắm. Họ mà khởi lên cái sự "đấu tranh" thì dân đen mình biết "tránh đâu" ?
    Nhưng những tin vỉa hè, bây giờ được gọi bằng cái tên hiện đại, mà rất trúng, là Thông tấn xã nhân dân, cho biết ở bên Tàu chẳng có cách mạng cách miếc gì hết, mà đang có một cuộc "thiên hạ đại loạn".

Bắc Kinh mà báo mưa thì Hà Nội đi ô, hãy cẩn thận!
    Nhưng đã ở trong vòng kiềm toả của đảng cộng sản rồi, có cẩn thận cũng bằng thừa. Thật vậy, chẳng bao lâu sau sự khởi đầu Đại cách mạng văn hoá vô sản, hoàng đế tân triều ở Việt Nam, vị chúa tể còn quen tay bẻ ghi đường sắt, ra lệnh phát động tắp lự cuộc trấn áp bọn phản cách mạng ở Việt Nam, theo hình mẫu Trung Quốc, gọi là "bọn xét lại chống Đảng".

Thế là tôi vào tù. Cùng với vô số người khác.
    Trong cuộc sống trong xà lim kín như bưng kéo dài hơn bốn năm, tôi không biết việc gì đang xảy ra bên ngoài bốn bức tường, nói gì đến những việc xảy ra ở tận bên Tàu. Đến lúc được đưa ra trại chung mới nghe sơ sơ về cái cuộc cách mạng long trời lở đất ấy. Những người tù Trung Hoa từ đại lục, cũng bị bỏ tù bởi nước chư hầu, tránh không kể kỹ. Không phải vì họ sợ, đã ở trong nhà tù Việt Nam rồi còn gì mà sợ, nhưng họ ngán nhắc tới những kỷ niệm hãi hùng. Còn tôi thì nghe cái sự kể sơ sơ ấy đã dựng tóc gáy. Còn khiếp hơn những chuyện kinh dị đọc trong sách.
    Bây giờ, qua Tuỳ Tưởng Lục tôi mới được biết cái ngày "hội cách mạng" ở Trung Quốc đã diễn ra với giới trí thức như thế nào ?
    Tôi tin Ba Kim nói thật. Ông chỉ nói ít đi, chứ không bịa thêm. Ông không nói đủ một phần do mặc cảm - ông không hoàn toàn vô can trong các thứ tội ác đã diễn ra. Mặt khác sự sợ hãi, sự tránh né vẫn còn là điều không được thiếu nếu muốn tồn tại.
    Đại cách mạng văn hoá vô sản bắt đầu một cách ào ạt, rầm rộ, với trống rong cờ mở, thanh la não bạt; hào hùng lắm, khí thế lắm. Trong không khí sôi động ấy các nhà văn, nhà thơ, nhà báo, hoạ sĩ ..., nói tóm lại, tất tần tật các văn nghệ sĩ, các trí thức, lần lượt bị phái "tạo phản" (một tên gọi phái cực tả, là về sau kia) điểm mặt, lôi ra. Họ bị buộc đủ các thứ tội đối với cách mạng, từ khinh thị công nông, nói xấu lãnh tụ, xuyên tạc chủ nghĩa Mác, đến phản cách mạng, bán nước ... Họ là đều là "hoa dại", là "cỏ độc" hết, tuốt tuồn tuột. Phải quét sạch, phải nhổ đến tận rễ, phái "tạo phản" la hét đầu đường cuối phố. Quần chúng, như đàn cừu Panurge, ào ào theo sau phái "tạo phản", xông vào nhà những người bị đấu lôi họ ra đường, bắt họ đội "mũ cao" (một hình thức nhục mạ), nhổ bọt vào mặt họ, ném đá vào người họ, hô to những khẩu hiệu đòi tiêu diệt họ. Và xông vào nhà ăn cướp, ăn cướp thực sự, theo nghĩa đen.
    Ba Kim tả: "Tôi bỗng trở thành ác bá văn chương" (6), "yêu ma quỷ quái", thường xuyên bị lôi ra phê đấu. Về sau do "lũ bốn tên", qua quyết định của sáu người có trách nhiệm ở Thượng Hải là Vương Hồng Văn, Mã Thiên Thuỷ, Từ Cảnh Hiền ... đánh tôi thành "tên phản cách mạng không đội mũ cao". đuổi tôi ra khỏi giới văn nghệ". Phái "tạo phản" và tay chân của "lũ bốn tên" dán lên mấy nghìn tờ báo chữ to (đại tự báo) về tôi, thậm chí còn dán biểu ngữ ngay trên đường cái nói tôi là "quân bán nước", "phản cách mạng", cho tôi là thối tha. Trương Xuân Kiều tuyên bố công khai không cho tôi sáng tác nữa" (Tôi Và Văn Học). "Nghĩ lại những ngày ấy ... tôi vẫn rùng mình rởn gáy. Tôi cảm thấy rành rành rằng tấm lưới xung quanh tôi ngày càng thít lại, mỗi tuần lễ một ghê gớm hơn" ... "Nực cười là tôi cũng cho nhân quyền là thứ của giai cấp tư sản, còn hạng "yêu ma quỷ quái" như chúng tôi không có tư cách hưởng những thứ ấy. Lúc đó sống một ngày dài bằng cả năm, còn bụng dạ nào mà cười ?" (Về Nói Thật. Bài Thứ Ba). "Tôi không giấu là nhiều lần tôi bị phái "tạo phản" lôi lên bục bắt "ngồi máy bay phản lực"; tôi cúi đầu nhận tội, diễn đủ các trò hề! Có lần, tôi và một ông bạn nhà văn già phải quỳ trên dàn hội trường phân hội Liên hiệp các nhà văn để tiếp thu những lời phê phán "phần tử cuồng loạn" của bọn học sinh "cách mạng" (Vô Đề).
    Trí thức là những người không có da dầy. Họ rất mẫn cảm với mọi tác động từ bên ngoài. Cách mạng vô sản chưa kịp tiêu diệt thì nhiều người trong đám văn nghệ sĩ đã tự chết rồi. Ba Kim kể: "Dĩ Quần (7) là người thứ nhất. Nghe nói, anh nhảy lầu ngày mồng hai tháng tám, nhưng cho đến hôm nay (8) tôi vẫn chưa biết rõ anh bị bức phải nhảy lầu như thế nào. Tôi chỉ biết anh bị người ta bức tử với tội "không cần có chứng cứ" ... "Dĩ Quần chết một tuần rồi tôi mới hay tin, còn như Lão Xá "vỡ ngọc" (9) thì một thời gian lâu sau khi ông tự sát". Những người tự sát chưa chắc đã là những người hèn nhát. Phó Lôi, một người bạn mà Ba Kim mến phục, giải thích cái chết của bạn bè, và của chính mình, bằng câu: "Kẻ sĩ, có thể giết, không thể làm nhục". Sau Dĩ Quần, Lão Xá, Ba Kim được tin Trần Đồng Sinh, Kim Trọng Hoa ... "họ ở rất gần nhà tôi, thế mà tôi không biết họ chết vào lúc nào. Kim trọng Hoa lặng lẽ treo cổ trong phòng, bà mẹ tám mươi chỉ nghe tiếng ghế đổ ... Trần Đồng Sinh, thì nghe nói chết nằm vắt trên bếp ga, do đó người ta đoán anh tự tử. Nhưng anh đang ở trong thời kỳ "cách ly kiểm tra" mà, làm sao có thể mở bếp ga được ? (10)" (Hai Mươi Năm Trước). Cù Bạch Âm chỉ vì một bài "Tự bạch về đi tìm cái mới" mà "chịu đủ mọi nỗi giày vò như địa ngục", kết thúc bằng cái chết bi thảm (Tìm Tòi).
    Ba Kim viết: "Trong Văn Cách (11), những trí thức bị chết oan đâu chỉ có hàng ngàn, hàng vạn. Họ nêu cao tấm gương phê phán cái triết lý "hãy cứu lấy mạng sống". Tôi nhớ thời chống phái hữu (12), tôi có viết một bài báo bác lại luận điệu "không thể làm nhục" để đập tan bộ mặt kiểu cách của các nhà trí thức. Viết bài đó kỳ thực là tôi "cứu lấy mạng sống của tôi (13)" (Hai Mươi Năm Trước).
    Những trí thức tìm đến cái chết nhiều phần vì không chịu bị làm nhục, bị dày vò quá sức chịu đựng về thể xác. Trong gia đình Ba Kim, chính ông bị bắt bắt quỳ hằng giờ trên sàn đấu, bắt "đi máy bay phản lực (14)", Tiêu San, vợ ông, bị bọn "tạo phản" quất dây da bịt đồng vào mặt, hành hạ bà đủ trò trước khi bà nhắm mắt vì bệnh ung thư (tháng 7.1972). Con cái ông bị đẩy đi công tác nông thôn, ở vùng sâu vùng xa. Gia đình nào vướng vào vòng Đại cách mạng văn hoá vô sản thì cũng có số phận tương tự. "Tôi nghe người con dâu đồng chí Chu Tín Phương kể lại: bà Chu trước khi mất thường bị bọn đầu gấu lôi ra làm quả bóng xô đi đẩy lại, đến nỗi mình mẩy mềm nhũn. Có người khuyên bà trốn đi, bà nói: "Tôi mà trốn đi thì chúng nó lại hành hạ ông nhà tôi như thế thôi mà" (Thương Nhớ Tiêu San). Nhà văn nổi tiếng Lão Xá cũng bị đánh đập, thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Vợ Lão Xá kể: "Tôi không thể nào quên được trong đêm khuya đã tự mình lấy bông thấm nước, lau từng chút một những vết máu trên đầu, trên mình người thân của tôi như thế nào, mà không rõ chuyện này ở đâu, tại sao lại ra nông nỗi ấy ..." (Lão Xá).
    Đến như một thầy giáo làng (một trí thức cấp thôn xã) như ông thân sinh nhà văn Giả Bình Ao (mới nổi tiếng sau này) cũng bị trấn áp, gia đình tan nát. Tả lại cảnh trấn áp ngày ấy, Giả Bình Ao cho một nhân vật của ông kể: "Ba năm trước, nổi lên một cơn gió, phải học tập Tiểu Cận Trang, kéo hết người ở ngoài đồng về, suốt ngày môi đỏ răng trắng nói a, hát a. Anh nhà tôi cáu kỉnh nói trước hội nghị xã viên: "Nông dân mình bới đất kiếm cơm, khua môi múa mép làm gì ? Ăn ngũ cốc không tiêu được hay sao mà bày ra cái trò vớ vẩn ấy", hôm sau liền bị bắt. Trong trại giam họ đánh đập anh ấy, đánh gãy cả chân, vết thương bị nhiễm trùng, rồi anh ấy chết". Người vợ anh ta kiên trì minh oan cho chồng bị các quan cấp xã trù dập, bị xã trưởng hiếp, tự tử mà chết.
    Đấy là cái mà cách mạng vô sản làm ra cho trí thức, lớn cũng như bé. Sau này mọi tội đều được đổ lên đầu phái "tạo phản" như một thùng rác tiện lợi. Nhưng không phải chỉ có những trí thức tuẫn tiết. Phần lớn trí thức không làm như thế vì mục đích được sống sót. Không phải họ không có dũng khí. Cũng không phải họ không biết chán chường. Mà trước hết, tại họ ăn phải "cháo lú" (từ của Ba Kim).
    Ba Kim tâm sự: "Những ngày ấy, cuộc sống ấy, quan hệ ấy giữa con người và con người, thật là đen tối quá chừng, giống như đang chịu tội giữa địa ngục vậy. Tôi lấy làm lạ, bấy giờ tôi đã ăn cháo lú gì mà có thể giơ hai tay lên, hô to đả đảo mình, cam lòng nhận tội, để cho kẻ khác tước đoạt quyền làm người của mình". "Không phải là tôi đang nói mê. Năm 1966 quả thực tôi đã làm thế. Cháo lú đã làm tôi mê suốt mười năm. Năm 1983, nó lại định đưa tôi vào cảnh mộng một lần nữa, nhưng cái phép quỷ quái quen thuộc đã mất tác dụng làm cho tôi lú lẫn lần nữa" (Hai Mươi Năm Trước).
    Sao mà giống những gì xảy ra ở Bắc Việt Nam đến thế! Hãy nhớ lại thời kỳ cải cách ruộng đất mà xem. Có phải là như thế không ? ......................................   
 

________________________________________________
[tiếp theo trang 2]  

Chú thích

(1)- Hình như sau năm 1975 hậu quả của Đại cách mạng văn hoá vô sản cũng còn kéo dài đối với những trí thức bị trấn áp.
(2)- Trích Mao tuyển.
(3)- Ba Kim phu nhân.
(4)- Hai thứ đấu này chưa được nhập khẩu vào Việt Nam, "bồi đấu" là bị đấu, nhưng là đấu phụ, không phải là nhân vật chính của cuộc đấu; "dạo đấu" là không phải bị đấu ở đơn vị sở tại, địa phương sở tại, mà đơn vị khác, hoặc địa phương khác mượn về đấu để "nâng cao lập trường".
(5)- Trường 7.5 là một thứ trại tập trung.
(6)- Cụm từ này chắc chắn không có trong từ vựng của bất cứ ngôn ngữ nào.
(7)- Có quá nhiều tên văn nghệ sĩ được Ba Kim nhắc tới. Họ đều là những người có tên tuổi trong nền văn nghệ Trung Quốc, nhưng ít được người đọc Việt Nam biết đến. Xin miễn chú thích.
(8)- Tức 20 năm sau.
(9)- Ý nói chết.
(10)- Ba Kim ngờ có cả nhiều trường hợp bị giết chết rồi đổ cho là tự sát.
(11)- Đại cách mạng văn hoá vô sản.
(12)- Một cuộc "đấu tranh" trước Đại cách mạng văn hoá vô sản.
(13)- Ba Kim viết rất thực tâm trạng của ông, cũng là tâm trạng nhiều trí thức xã hội chủ nghĩa khác.
(14)- Ba Kim không miêu tả kiểu nhục hình này. Có thể đoán là bị treo lơ lửng.



05-08-2004

TỬ SĨ HOÀNG SA
Anh hùng Ngụy Văn Thà

QUỐC KỲ và QUỐC CA VN

Bài chọn đăng
Đại Sứ Mỹ J. C. Stevens
Chuyến hải hành sau cùng HQ
TT Thiệu với Hải chiến HS
Báo Tàu: Hải chiến Tây Sa74
Thủy xa vận mới EFV của Mỹ
Chiến Hạm HQ/VNCH di tản 75
Vì sao mất Thác Bản Giốc?
Đường Mòn Hồ Chí Minh
Tàu chiến tàng hình của Mỹ
Tiên Lãng: Đối kháng vũ lực
Your IP : 162.158.69.92    Sưu TầmThiên Ðàng Cộng SảnThân phận trí thức Cộng sản  

Copyright © 2003 - 2017 hqvnch.net
Website: 8417325 hits Page generated in: 0.2050781 secs Webmaster