HomeTưởng NiệmThời SựHải QuânSử LiệuTìm hiểuSưu TầmVideoGiải TríLinks
Viewed: 8705618 
Tìm hiểuMẫu chuyện Khăn quàng ĐỎ VNThiếu niên VN dưới thời CS
   
Thiếu niên VN dưới thời CS
Thảm họa dân tộc Việt
Gái Việt trên đất tàu
Phụ nữ Việt ở Singapore
Luân thường đạo lý
Thảm trạng cô dâu VN
Xót xa cho cô dâu VN
Đấu giá phụ nữ trên EBay
Trẻ thơ VN bị bán dâm
Nhứt nhối lương tâm
Nạn trẻ em mại dâm ở VN
Chợ buôn phụ nữ ở VN
Buôn người ở Việt Nam
Phúc trình nô lệ tình dục
VN Girls in Cambodia
Giải cứu 400 gái Việt
Phụ nữ VN trên đất Đài Loan
Phụ nữ VN bị bán ở ĐôngÂu
Điều sĩ nhục cần lên án
Tình trạng buôn người
Chợ Người TP Hồ Chí Minh
Lời quảng cáo khốn nạn
Đại Hàn kén dâu Việt
Nam Hàn chọn vợ Việt
Quán café ở Mã bán gái VN
Đấu giá gái Việt trên phố
Gạt gẩm người để xuất khẩu
Ngăn chận nạn buôn người VN
Tệ nạn buôn người Việt
USIM cứu thoát 15 gái VN
Trốn thoát ổ mãi dâm Miên
Học sinh VN bỏ học vì đói
Hệ lụy từ thảm trạng gái VN
Những Kẻ Buôn Người
USIM cứu vớt con người
VN girls sold - sex slavery
Phụ nữ Việt bị bán qua Mã
Cô dâu Việt ở Đài Loan
CAMSA giải cứu lao nô Việt
Người Việt tại Warsaw-BaLan
Đài Bắc quảng cáo mua vợ VN

Phong Trào Dân Chủ VN
Báo Tự Do Ngôn luận ra đời, một bước đột phát trong nỗ lực phá vỡ chính sách độc tai bưng bít thông tin của CSVN.
Báo Tự Do Dân Chủ  ra đời, ngày 2 tháng 9 năm 2006, tại thủ đô Hà Nội.
Tòa án man rợ Cộng sản VN bịt miệng Linh mục Nguyễn Văn Lý.

Hoàng Sa&Trường Sa
Lực lượng Trung Cộng xâm lăng Hoàng Sa 1974
Tài liệu giá trị lich sử do Hải sư Thềm Sơn Hà sưu tìm.
Đại cương về Quần đảo Hoàng Sa 
Hình ảnh - Địa lý - Khí hậu - Vị trí chiến lược. 
Bài sưu tầm của Hải sư Thềm Sơn Hà
HQ10 đi vào lịch sử 
Trận Hải chiến 19/01/1974 chống Trung Cộng xâm lăng.
HQ5 và Hải chiến Hòang Sa 1974 
Hồi ký của Trương Văn Liêm
Biến cố Trường Sa tháng 2-1974
VNCH mở cuộc hành quân Trần Hưng Đạo 48 tại Trường Sa cuối tháng 1/1974 để cũng cố chủ quyền VN ngăn ngừa tham vọng bành trướng của Trung cộng lấn chiếm quần đảo Trường Sa

 

Tài liệu Hải Quân VNCH
Lực Lượng Đặc nhiệm 99
Một tài liệu sống thực để cho các thế hệ mai sau hiểu thêm về nỗi đau đớn của một cuộc tương tàn mà người Việt Nam dù Nam hay Bắc, đã không làm chủ được... 
Hình thành HQ/VNCH
Bài sưu tầm của Bảo Bình Nguyễn Văn Ơn
Sea Float Năm Căn
Chiến dịch Trần Hưng Đạo 4 bình định Năn Căn Cà Mau do Hải sư Trương Thanh Việt sưu tầm.


THIẾU NIÊN VN BỎ HỌC ĐỂ KIẾM SỐNG

    Theo ghi nhận của báo Lao Động, một khảo sát thực tế của các cơ quan chuyên môn trên địa bàn TPSG cho biết, nguyên nhân khiến trẻ em phải bỏ học, lao động sớm chính yếu là bởi đói nghèo. Mọi việc xoay quanh một cái vòng luẩn quẩn: Nhà nghèo phải phụ bố mẹ kiếm sống nên không có thời gian học, không bỏ công sức cho việc học dẫn đến học kém rồi chán học và rồi lại bỏ học để kiếm sống. Cứ thế, cái vòng luẩn quẩn ôm lấy chân những gia đình lao động nghèo, thất học...Báo LĐ ghi nhận thực trạng này qua một số trường hợp như sau.
    Tại một góc của trường Lê Quý Đôn - ngôi trường trung tâm và khang trang của TPSG, cậu bé Nguyễn Hữu Tài - 9 tuổi đang phải lui cui phụ bố sửa một chiếc xe Honda cho khách. Nghe tiếng trống trường phát ra từ chương trình văn nghệ của buổi lễ khai giảng, Tài hồn nhiên đọc theo "tùng - tùng - tùng...". Ba của Tài - một người đàn ông hom hem - giải thích câu hỏi của tôi: Sao không cho bé đến trường - như thế này: "Tôi không đủ tiền cho con học ở trường dân lập. Còn ở trường công lập thì lại không đủ điều kiện. Tôi mới vào TPSG kiếm sống hơn một năm nay, đến khi Tài đã gần 8 tuổi, nhưng không có chỗ ở ổn định nên chẳng thấy ai đến kêu đi học. Mà ở độ tuổi này, nó cũng đã có thể phụ tôi kiếm tiền, nên tôi dẫn nó ra đây phụ giúp sửa xe, túc tắc cũng kiếm cơm qua ngày...".
    Một cậu bé khác vóc dáng chừng 12-13 tuổi, cũng không đến trường mà vẫn lang thang bán vé số ngay trong ngày khai giảng, đã cho tôi biết: "Em học hết lớp 9, thi không đậu, quê ở Phú Yên... vào đây bán vé số để kiếm sống đã được mấy tháng rồi, em bỏ học luôn!".
    Tương tự như hai trường hợp trên, vào ngày khai giảng, bé gái tên Ngọc Nga (15 tuổi) vẫn phải bán báo dạo. Phóng viên gặp em tại góc đường Trần Hưng Đạo - gần khu công viên 23 tháng 9, em tâm sự: "Nhà nghèo nên em bỏ học, theo đám bạn ở Bình Phước lên TPSG kiếm sống. Ban đầu, em làm nghề bới rác, rồi phụ bưng bê tại khu chợ Cầu Muối, mỗi ngày cũng kiếm được trên dưới 10 ngàn đồng, đủ sống qua ngày. Sau chợ giải toả, nhờ một số người quen biết thấy tội nghiệp, giới thiệu em đến mái ấm tình thương cũng nằm ở gần khu chợ và từ đó em nhận đi bán báo dạo, bây giờ thì kiếm được khoảng 15 ngàn đồng/ngày, nhờ vậy em đã có thể gửi tiền về quê giúp đỡ ba mẹ. Tối em tham gia lớp học phổ cập, nên sáng tranh thủ bán thêm".
    Cũng theo báo LĐ, hàng năm, đến mùa tựu trường, đối với các bậc cha mẹ học sinh, ngoài nỗi lo âu về những khoản đóng góp, còn lo cho con phải học quá tải và cả hoang mang trước những cải cách, thay đổi đang gây nhiều tranh cãi về chương trình giáo dục...Và đối với những gia đình nghèo thì trẻ em không được cắp sách đến trường.

___________________________________

Lội sông bán vé số

Thursday, April 20, 2006

   
Từ trụ cầu trong bến phà, em nhỏ bán vé số nhảy xuống sông và bơi theo phà

    Thời gian gần đây, khi các cụm phà lớn ở miền Tây như: Phà Hậu Giang (tỉnh Cần Thơ), phà Vàm Cống (tỉnh An Giang) ra lệnh cấm bán hàng rong trên phà nhằm lập lại an ninh trật tự. Việc làm này đã đẩy cuộc sống của những người bán hàng rong, trong đó có các em nhỏ bán vé trên phà lâm vào cảnh khốn khó.
    Vì miếng cơm manh áo, bất chấp hiểm nguy, rất nhiều em nhỏ khoảng 10 đến 15 tuổi bán vé xổ số ngâm mình dưới sông, núp sau những trụ sắt đợi khi phà chạy thì các em bơi theo. Sau đó bám vào dây buộc phà rồi leo lên phà. Các em đeo bám một cách rất khó khăn và đầy nguy hiểm. Khách đi trên phà vô cùng bất ngờ khi đội quân bán vé số này xuất hiện. Các em lột chiếc nón trên đầu xuống và móc ra một cái bọc ni lông đựng vé số. Trong bộ dạng ướt nhem, tay run vì lạnh các em đi mời hết người này đến người khác trên phà. Ai thấy cũng “tội nghiệp,” người mua vài tờ. Khi phà gần cập bến, các em lại nhảy xuống sông rồi bơi lại những trụ sắt gần bờ, núp, đợi một chiếc phà khác.
    Vé số để trong bọc ny lông nên không bị ướt. Bán vé số, mỗi ngày em kiếm chưa được hai đô la.

       
Bám vào dây buộc phà và leo lên phà bán vé số

    .
    Ở hai bến phà lớn là Hậu Giang và Vàm Cống, rất nhiều người kiếm sống bằng nghề hàng rong trên hai bến phà này, trong đó có các em nhỏ bán vé số.

________________________________________

Thiến Niên VN ‘ĐI BỤI’ Để Mưu Sinh

    Theo báo quốc nội, tại Hà Nội, chưa có một thống kê cho biết thành phố này hiện có bao nhiêu đứa trẻ "hành nghề" đi bụi, nhưng chắc chắn con số đó không ít. Có nhiều lý do để những đứa trẻ chọn con đường này, vì mưu sinh, để "trưởng thành", đi cho bằng chúng bằng bạn hay đơn giản chỉ để thoả mãn một thú chơi quái đản nào đấy. Báo Kinh Tế Đô Thị ghi nhận về tình cảnh của những trẻ đi bụi để mưu sinh qua đoạn ký sự như sau
    12 giờ đêm, những quán ăn trên phố Mai Hắc Đế vẫn tấp nập kẻ ra người vào. Từng tốp thanh niên choai choai kéo vào, mấy bàn nhậu được bê ra đủ các món "sơn hào hải vị", tiếng cười nói hả hê, tiếng chạm cốc chan chát. Sau những cuộc chơi, bàn nhậu quả là nơi "lí tưởng" để họ tìm đến. Mấy thằng bé "đi bụi" sà vào, trên tay chúng là những tập báo ban ngày bán còn thừa lại hay những bộ đồ nghề đánh giày. Lời mời chào của thằng bé vừa cất lên liền nhận được tiếng mắng xơi xơi của cô bé tóc vàng đang trong lúc hứng khởi cuộc nhậu: "Nhiễu sự, cút đi cho khuất mắt!". Nói rồi cô bé hất hàm tỏ vẻ khinh bỉ nhìn đám trẻ đang thất thểu "chào hàng" ở những bàn bên cạnh. Lân la mãi, tôi mới làm quen được thằng bé tên Nam, lớn tuổi nhất trong mấy đứa. Nam cho biết, đêm nào cũng thế, chúng phải làm việc đến 1, 2 giờ sáng mới nghỉ. Nói rồi Nam thủng thẳng kể, quê em ở Thanh Hoá, bố mẹ vào tù vì tội buôn bán ma tuý, ở với bà ngoại được vài tháng thì bà mất, Nam bỏ nhà đi bụi 5 năm nay. Tuổi 15 là cái tuổi ăn tuổi học, vậy mà đời có bố mẹ cũng như không, không cửa nhà, không chốn nương thân, Nam sống vin vào những tệp báo, mỗi ngày em đi bộ vài ba chục cây số bán báo. Đêm đêm vẫn miệt mài không nghỉ, lúc tàn canh, Nam cùng mấy đứa ngủ trên ghế đá công viên, vỉa hè, điểm đỗ xe buýt hay gốc cây... Nam cho biết, em còn có đứa bạn thân cùng quê tên Thành, làm nghề đánh giày, cũng bỏ nhà đi bụi mấy năm nay. Hoàn cảnh của Thành lại khác Nam, em vẫn còn một người mẹ, kinh tế không đến nỗi nào, chỉ có điều sinh con ra mà coi như không có. Theo lời kể của Nam thì mẹ Thành suốt ngày đi theo trai, em chán đời nên rong ruổi cuộc đời đi bụi.
    Trong đám đi bụi khu vực này, có lẽ G. nổi tiếng hơn cả bởi gia đình em có "truyền thống" ba đời... đi bụi. G. quê Hà Tây, ra đây cùng người bà bị mù. Ngày ngày hai bà cháu dắt nhau đi khắp thành phố ăn xin. Trước, bố mẹ em cũng gặp nhau trong những ngày đi bụi, nên duyên vợ chồng "hờ", sinh G. ra, bố em bỏ đi biệt tích, mẹ G. đưa con về gửi bà ngoại rồi tiếp tục con đường đi bụi. Mấy năm rồi G. không gặp mẹ, nghe đâu mẹ em đang "hành nghề" đi bụi tận Sài Gòn.
    Cũng theo báo quốc nội, trong số trẻ đi bụi mưu sinh, đứa thì hoàn cảnh khó khăn, đứa thì gia đình bỏ rơi, đứa không gia đình, đứa mồ côi... các em phải tự vượt lên mà sống, dù tuổi đời và "tuổi nghề" ngắn ngủi nhưng các em lại có nghị lực phi thường, sống bằng chính mồ hôi nước mắt của mình.

___________________________________________

Tiếng Rao Đêm Trên Phố

    Khắp các ngõ ngách Hà Nội, không biết có bao nhiêu đứa bé đi đêm về hôm kiếm sống. Trong số đó không ít em mồ côi, bị gia đình bỏ rơi hay gia đình. Ở tuổi ăn tuổi học nhưng các em đã sớm phải đối mặt với lo toan của cuộc mưu sinh. Đêm, những trẻ em này vẫn lầm lũi trên những chiếc xe đạp cọc cạch đi khắp đầu xóm cuối ngõ với thùng bánh mì, bánh bao hay ngô luộc đằng sau cùng những tiếng rao khản cổ. Một nữ phóng viên báo Hà Nội Mới viết về tình cảnh của những đứa trẻ bất hạnh này như sau:
    Trời mưa xối xả, tiếng rao đứt quãng. Phóng viên cố gọi với theo đứa bé bán bánh bao. Em phanh xe lại, dựng chân chống, quay phắt một vòng rất "nhà nghề". Phóng viên gọi em vào nhà, em là Trung, quê Hà Tây. Ngồi với Trung một lúc em tỏ ra cởi mở và chân tình hơn. Tuổi thơ của em là chuỗi ngày bất hạnh vì bố mẹ li dị khi em còn bé xíu, bố đi phiêu bạt giang hồ không biết chốn nào, mẹ bỏ sang lao động Đài Loan. Em sống với bà ngoại, được đến khi học hết cấp 1 thì bà qua đời. Em lại về ở với người bác ruột, trở thành người thừa trong gia đình họ. Trung bỏ học rồi đi lang thang theo đám bạn lên Hà Nội kiếm sống. Hà thành nhiều cám dỗ, may mà em không bị cuốn theo dòng đời trôi nổi của những đứa trẻ đi hoang. Trung lại trở về nhà bác, hai năm nay đêm đêm rong ruổi khắp các ngõ ngách Hà Nội (vùng giáp Hà Đông) bán bánh bao. Còn ban ngày em "phụ trách" đàn lợn gần hai chục con giúp bác. Mới 14, 15 tuổi đầu đã phải nếm trải nhiều vị đắng của đời, nhưng là một đứa trẻ nghị lực. Em có một khát khao cháy bỏng như nhiều đứa trẻ cùng cảnh là được tới trường nhưng điều đó sẽ chỉ là niềm mơ ước khi cuộc sống của em đang chạy ăn từng bữa. 
    Vào thời điểm sâu nhất của đêm, tiếng rao của những đứa bé bán dạo dường như mệt mỏi, uể oải hơn. Ban ngày chúng đi học, ban đêm phải đi bán hàng dạo để đỡ đần cha mẹ. Nhưng cũng nhiều em phải bỏ học giữa chừng về phụ gia đình kiếm miếng cơm manh áo. Các em không may mắn có được một cuộc sống cơm lành canh ngọt, được vui chơi học hành như bao bạn bè cùng trang lứa. May mắn hơn Trung, Nam được sống trong vòng tay của cả bố lẫn mẹ. Nhưng gia đình nghèo, học chưa hết tiểu học, Nam phải bỏ dở. Ban ngày em ra chợ trông hàng cho mẹ, đêm về đi bán bánh mì. Em làm "nghề" này đã đủ 3 năm - 3 năm ngược xuôi qua các ngõ ngách Hà Nội với thùng bánh mì cồng kềnh. Mỗi tối em kiếm được từ 15 đến 20 nghìn đồng nhưng cũng có hôm hàng ế, không những lỗ vốn mà em còn bị ốm một trận. Ngày đêm vất vả, ngủ ít làm nhiều nên nhìn em gầy đến xanh xao. Nhằm vào mùa bóng đá, có đêm em đi được 4, 5 chuyến".
    Nữ phóng viên báo HNM viết tiếp: Nghề bán dạo đêm lời lãi chẳng được là bao, có khi rủi ro, gặp phải người xấu, chặn đường "trấn lột" hết, thế là đi tong mấy bữa còng lưng đạp xe, khản cổ. Biết nhiều lúc rủi ro nhưng bữa nọ bù bữa kia, đi thì kiếm được thêm, ở nhà thì không.
   
Đêm, có tiếng rao bị mưa vùi dập, bị gió cuốn đi, có tiếng rao đứt đoạn, nghe não nề.
    Đêm, tiếng rao thưa dần nhưng như thúc giục, hối hả hơn.



08-08-2004

TỬ SĨ HOÀNG SA
Anh hùng Ngụy Văn Thà

QUỐC KỲ và QUỐC CA VN

Bài chọn đăng
Đại Sứ Mỹ J. C. Stevens
Chuyến hải hành sau cùng HQ
TT Thiệu với Hải chiến HS
Báo Tàu: Hải chiến Tây Sa74
Thủy xa vận mới EFV của Mỹ
Chiến Hạm HQ/VNCH di tản 75
Vì sao mất Thác Bản Giốc?
Đường Mòn Hồ Chí Minh
Tàu chiến tàng hình của Mỹ
Tiên Lãng: Đối kháng vũ lực
Your IP : 162.158.79.178    Tìm hiểuMẫu chuyện Khăn quàng ĐỎ VNThiếu niên VN dưới thời CS  

Copyright © 2003 - 2017 hqvnch.net
Website: 8709158 hits Page generated in: 0.0703125 secs Webmaster