HomeTưởng NiệmThời SựHải QuânSử LiệuTìm hiểuSưu TầmVideoGiải TríLinks
Viewed: 8338011 
Tìm hiểuSự thật về Đảng CSVNViệt Cộng thảm sát Mậu Thân
   
Việt Cộng thảm sát Mậu Thân
Cáo trang bán nước của CSVN
Oan hồn xứ Huế tết Mậu Thân
Cuộc thảm sát khe Đá Mài
Video: Tết Mậu Thân
CSVN chào mừng Mậu Thân 68
Thảm sát người vô tội ở Huế
Lời chứng về thảm sát Huế
Chính sách Tù Cải Tạo
Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ)
Chứng nhân sống thời CCRĐ
CCRĐ: vết thương chưa lành
Các giai đoạn cuộc CCRĐ
Hệ quả của cuộc CCRĐ
Nạn nhân Trần Anh Kim kể
Lời kể của 2 nạn nhân khác
Chứng nhân Nguyễn Chí Thiện
Sai lầm và sửa sai
Câu chuyện nhà thơ Hữu Loan
Tạ lỗi Nhân Dân Giai Phẩm
Diễn biến về CSVN bán nước
Xô Viết Nghệ Tĩnh tới CCRĐ
Ai giết Đức Thầy
Cải cách Ruộng đất
Chứng nhân Tết Mậu Thân Huế
CCRĐ: Xử bắn nữ nạn nhân
VN thất trận Hà Giang 1984
Quà Tết Mậu Thân của ông Hồ
Nhân Văn Giai Phẩm
Hành trình Huế-Đà Nẵng 1968
Mỏ Bauxit DakNong: SOS
Hiểm họa Tây Nguyên
Khai thác Bauxit Lâm Đồng
Đại lễ dâng đất ô nhục
Ải Nam Quan đã mất! Ai bán?
CS tấn công nhà ngoại giao
Vụ Vinashin lại chìm xuồng
Hiệp ước bán nước và biển
Chính sách Khủng bố của CS
CSVN lập 2 Tiểu đoàn Nùng
Lời chứng Thích Trí Lực
Đại Lộ kinh Hoàng
Tổng cục 2 lộng quyền
Ai bán cụ Phan Bội Châu
Bộ Lao Ðộng-TB-XH Vô cảm
Xuất Khẩu Lao Động
Hình ảnh Xuất Khẩu Lao Động
Biến cố Vịnh Bắc Việt
Dân Oan biểu tình Hà Nội
VN 32 năm nhìn lại
Tài liệu 2-9
Số phận phế binh miền NamVN
Tâm thư gia đình ngư phủ
Chóp bu ĐảngCSVN bị tố giác
Công nhân VN bị bốc lột
Đã 30 năm đàn áp GHPGVNTN
Tâm thư ức hận của nông dân
Giã Từ Việt Nam
Tài liệu Video: SỰ THẬT VN

Phong Trào Dân Chủ VN
Báo Tự Do Ngôn luận ra đời, một bước đột phát trong nỗ lực phá vỡ chính sách độc tai bưng bít thông tin của CSVN.
Báo Tự Do Dân Chủ  ra đời, ngày 2 tháng 9 năm 2006, tại thủ đô Hà Nội.
Tòa án man rợ Cộng sản VN bịt miệng Linh mục Nguyễn Văn Lý.

Hoàng Sa&Trường Sa
Lực lượng Trung Cộng xâm lăng Hoàng Sa 1974
Tài liệu giá trị lich sử do Hải sư Thềm Sơn Hà sưu tìm.
Đại cương về Quần đảo Hoàng Sa 
Hình ảnh - Địa lý - Khí hậu - Vị trí chiến lược. 
Bài sưu tầm của Hải sư Thềm Sơn Hà
HQ10 đi vào lịch sử 
Trận Hải chiến 19/01/1974 chống Trung Cộng xâm lăng.
HQ5 và Hải chiến Hòang Sa 1974 
Hồi ký của Trương Văn Liêm
Biến cố Trường Sa tháng 2-1974
VNCH mở cuộc hành quân Trần Hưng Đạo 48 tại Trường Sa cuối tháng 1/1974 để cũng cố chủ quyền VN ngăn ngừa tham vọng bành trướng của Trung cộng lấn chiếm quần đảo Trường Sa

 

Tài liệu Hải Quân VNCH
Lực Lượng Đặc nhiệm 99
Một tài liệu sống thực để cho các thế hệ mai sau hiểu thêm về nỗi đau đớn của một cuộc tương tàn mà người Việt Nam dù Nam hay Bắc, đã không làm chủ được... 
Hình thành HQ/VNCH
Bài sưu tầm của Bảo Bình Nguyễn Văn Ơn
Sea Float Năm Căn
Chiến dịch Trần Hưng Đạo 4 bình định Năn Căn Cà Mau do Hải sư Trương Thanh Việt sưu tầm.


VỤ TÀN SÁT MẬU THÂN, BA MƯƠI NĂM TRƯỚC... 

Chiêm Nam

    Trong lịch sử hiện đại và cận đại, có lẽ có hai biến cố đậm nét nhất trong lòng người dân xứ Huế, đó là vụ Thất Thủ Kinh Đô năm 1885 và vụ Mậu Thân 1968.
    Nhà tôi ở sát cửa Hữu. Cửa Hữu là một trong 10 cửa ra vào của Thành Nội Huế, đối xứng với cửa Đông Ba, khi qua Đại Nộị Năm 1953, lúc đó tôi lên 8 tuổi, một trận lụt ghê gớm đã xảy ra ở Huế, gây cho hàng ngàn người chết, cuốn trôi toàn bộ làng Bãng Lãng, đồng thời phá sập 3 cửa Thành Nội, trong đó có cửa Hữu. Nước xói mòn chân thành, đẩy đất cát ra các khu vực lân cận. Cùng với cát là xương cốt của nhiều người vô danh. Lâu lâu, dân trong xóm, khi đào đất làm vườn, lại phát hiện ra một cái sọ người, một mảnh xương, hay một hàm răng... Dân xóm tôi hùn tiền, mua hòm nhỏ để mai táng. Lúc đầu ngạc nhiên, nhưng sau thì biết đó là xương cốt của những người dân chạy loạn chết trong vụ Thất Thủ Kinh Đô, 70 năm trước đó. Theo lời kể của những người già cả trong làng, khi quân Pháp chiếm kinh đô, dân trong Thành Nội chạy tuôn ra các cửa phía Tây như cửa Hữu, cửa An Hòa, cửa Chánh Tâỵ Cửa hẹp, người đông, lại hoảng hốt, thành thử người ta đạp nhau mà chết. Xương cốt vùi lấp đâu đó chung quanh cửa thành, mãi đến khi nước xói lỡ chân thành mới trôi rạ Đối với một chú bé lên tám hồi đó, những xương cốt, sọ người là một ám ảnh ghê gớm, khiến mỗi lần học lịch sử nói về vụ Thất Thủ Kinh Đô, tôi lạnh cả ngườị Chúng khiến ta cảm thấy cảnh chạy loạn hồi nào như hiển hiện ra trước mắt. Điều đó giúp tôi hiểu rõ hơn về ý nghĩa của ngày 23 tháng 5 ở Huế, là ngày mà nhân dân Huế cúng cô hồn để tưởng nhớ đến những người chết thảm trong vụ chạy loạn Thất Thủ Kinh Độ Việc cúng bái đó đã trở thành một tập tục.
    Tám mươi ba năm sau ngày Thất Thủ Kinh Đô, năm 1968, nhân dân Huế lại có thêm một ngày cúng cô hồn nữa. Lần này người ta cúng vào những ngày Tết, để tưởng niệm những thân nhân chết thảm trong vụ Mậu Thân.
    Không kể những hình ảnh khủng khiếp của chiến tranh, thì hình ảnh đậm nét trong trí tôi của những ngày đầu xuân năm 1968 là bầu trời ảm đạm của xứ Huế trong suốt 26 ngày chiếm đóng Huế của bộ đội và cán binh Cộng Sản. Mây xám đặc như một khối màu chì đông cứng trên bầu trời. Lạnh. Nhưng không lạnh lắm. Thỉnh thoảng có mưa, nhưng mưa nhỏ, ít. Trời rưng rưng. Thành phố rưng rưng. Cây cỏ buồn thảm. Tất cả như muốn khóc oà, khóc lớn, nhưng dường như không được. Có cái gì tưng tức, nghèn nghẹn. Mức còn đó, bánh chưng còn đó, pháo còn đó, áo mới còn đó. Nhưng mọi thứ vụt tan tác, biền biệt. Ngoài tiếng súng ra, hầu như thành phố rất ít tiếng động. Ai cũng khe khẽ, rón rén, ngập ngừng. Chồng chết, con chết, cha chết... mà không ai dám khóc. Chỉ im lặng kéo vào, bó chiếu, đào huyệt, chôn. Len lén, thậm thụt. Sợ. Nỗi sợ còn ghê gớm hơn cả cái chết.
    Khu vực tôi ở tương đối may mắn, vì chỉ bộ đội chính quy đóng, chứ không có du kích địa phương, ít phần tử nằm vùng và cũng chưa có bóng dáng của các thành phần Sinh Viên Học Sinh (SVHS) nhảy núi trở về. Bộ đội, hầu như toàn là dân miền Bắc vào, chỉ lo canh gác, giữ an ninh, chứ không có nhiệm vụ lùng sục, bắt bớ. Đặc biệt, đám bộ đội này lại rất sợ vào nhà dân. Nhà tôi cho hai người lính ẩn nấp. Hai người này có nhiệm vụ canh gác cửa Hữu. Sau trận tấn công khuya mồng Một, họ bị lạc đơn vị, chạy vào ẩn nấp ở nhà tôi. Tôi cho họ mượn hai bộ áo quần thường để thay. Súng và hai bộ đồ lính, tôi quẳng xuống dưới hầm cầu tiêu sau vườn nhà. Lúc đầu, họ cũng như gia đình tôi rất sợ hãi, vì bộ đội đóng quân quanh nhà. Nhưng sau, thấy họ chỉ loanh quanh bên ngoài, lo đào hầm, đào hố nên có hơi yên tâm.
    Phải đến một tuần sau, tôi mới biết là vùng của tôi cư ngụ nằm trong khu vực chiến sự đang còn tranh chấp. Nguy hiểm, nhưng lại may mắn. Trại Mang Cá, sân bay Tây Lộc vẫn còn nằm trong vòng kiểm soát của quân đội VNCH. Nguy hiểm vì bom rơi đạn lạc. May mắn là vì đám du kích nằm vùng, đám sinh viên học sinh nhảy núi chưa trở về hoạt động được. Vì toàn bộ thảm kịch Mậu Thân nằm trong tay đám người này. Những cảnh bắt bớ, chỉ điểm, những tòa án nhân dân giả hiệu, những vụ trả thù trả oán, những đợt "mời đi học tập", những hố chôn tập thể... là tác phẩm của bọn họ. Lớn lên ở đây, đi học ở đây, chơi đùa ở đây, họ biết rõ từng góc đường, ngõ phố, biết rõ từng nhà, từng người. Có kẻ nhảy núi khá lâu trước đó, nhưng cũng có nhiều tên vừa mới lên rừng ngay vài ngày trước Tết. Đối tượng tàn sát của họ nào có ai xa lạ: hàng xóm láng giềng, bạn bè, thậm chí là bà con họ... Danh sách giết người, họ lập sẵn từ trên rừng. Vừa về được đến phố, họ bắt tay ngay vào việc lùng sục, bắt bớ. Để số nạn nhân càng nhiều, những ngày đầu, họ phỉnh gạt bằng cách, chỉ mời đi trình diện rồi cho về nhà. Những kẻ ngây thơ, thấy vậy, tưởng không có gì, bèn ra trình diện. Thế rồi, từng đợt, từng đợt, họ âm thầm bắn giết. Đợt trước đã nằm dưới mồ chôn tập thể rồi mà đợt sau vẫn không hề hay biết. Không khí ở những vùng Cộng Sản chiếm được, lạnh lùng, bí hiểm.
    Những kẻ trở về âm thầm làm việc: giết. Giết càng nhiều càng tốt. Lầm hơn là sót. Đã ở với "ngụy", tất nhiễm máu "ngụy" rồi. Đó là một lối lập luận đượm mùi tử khí, vì bằng vào đó, họ có thể giết bất cứ ai, mà không sợ lầm, không sợ lương tâm cắn rứt, không sợ "mất chính trị". Điều nực cười là, cũng cái lối lập luận đó, sau này, khi đã chiếm hết miền Nam, tập đoàn lãnh đạo Cộng Sản đã loại bỏ không thương tiếc hầu hết bọn sinh viên học sinh nằm vùng, cho ra rìa nằm chơi, hoặc thậm chí có kẻ còn bị xử lý kỷ luật, bị bỏ tù.
    Suốt tuần lễ đầu tiên, tôi hoàn toàn mù tịt về tình hình. Đài Hà Nội loan báo đã chiếm được thành phố Huế. Bởi thế, dù ruột nóng như lửa đốt, tôi chẳng biết làm gì hơn là đứng, ngồi chịu trận. Tôi và người anh (cảnh sát) không dám ở trong nhà. Đêm, đi ngủ nhà khác. Ngày, tạt về nhà một chút để ăn, còn thì thơ thẫn hết nhà này đến nhà khác, nghe ngóng. Không khí lạnh ngắt. Đường vắng tanh. Thỉnh thoảng, có vài bộ đội gánh thương binh đi ngang. Đến ngày mùng bốn, tức là hai ngày sau khi Cộng Sản vào thành phố, khu vực tôi ở bắt đầu bị pháo kích. Thế là ai nấy đều xuống hầm núp.
    Từ khu vực tôi ở, có thể nhìn thấy Kỳ Đài. Sáng mùng hai Tết, đứng ngay góc vườn nhà tôi, nhìn ra phía Đông, thấy lá cờ Mặt Trận Giải Phóng treo ở đó, lòng thốt bàng hoàng. Rồi ngày nào cũng thế, sáng thức dậy là vội vã ra nhìn, lòng những mong không thấy lá cờ tang tóc đó nữa nhưng nó vẫn còn đó. Điều ghi nhận là lá cờ ủ rủ một cách thảm hại.  Một phần có lẽ vì tay nào treo cờ, vô ý để cờ vướng vào dây, trời lại ít gió. Bởi thế, suốt hai mươi sáu ngày hiện diện trên Kỳ Đài, lá cờ vẫn ủ rủ như lúc ban đầu hòa cùng với cái tan vỡ của một mùa xuân, cùng với bầu trời mênh mông, tang chế, lá cờ Cộng Sản càng làm cho cái không khí vốn đã ảm đạm, lại còn tan tác, ảm đạm thêm. Không khí đó, mùa xuân đó, lá cở đó, có lẽ không có cái gì diễn tả rõ nét hơn mấy câu thơ sau đây của Trần Dần, một nhà thơ trong nhóm Nhân Văn Giai Phẩm chống Đảng ở miền Bắc năm 1956:
    Tôi bước đi
    không thấy phố, không thấy nhà
    Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ
    Đất nước khó khăn này sao không thấm được vào thơ
    Đúng là những ngày Mậu Thân, chẳng có phố, chẳng có nhà. Chẳng có người. Chẳng có nắng. Chẳng có trăng. Chẳng có hoa. Không mức. Không bánh. Không hột dưa. Không tổ tiên, ông bà. Không truyền thống dân tộc. Không gì cả. Vì có cũng như không. Chỉ có tiếng súng nổ và một sự lặng lẽ đến rợn người. Cả thành phố như rơi vào trạng thái âm bản. Lạnh lẽo. Rờn rợn. Tất cả mọi người đi đi, đứng đứng như những bóng ma. Gặp ai, cũng tưởng như người ta mới từ cõi chết trở về. Thậm chí, không ai biết mình còn sống hay đã chết. Bom rơi đạn lạc, đã hẳn. Cái ghê rợn nằm ở trong không khí khủng bố mà Cộng Sản cố tình tạo ra để cướp tinh thần nhân dân. Toàn bộ thành phố Huế như một dạng bản của chuyện Liêu Trai, nhưng khác Liêu Trai ở chỗ: trong Liêu Trai, còn có những mối tình. Ma ở với người, yêu người.  Ở đây, không còn tình yêu, tình người.  Những tay cán bộ nằm vùng, súng lăm lăm, mặt lạnh như tiền, rực lửa căm thù. Âm mưu tàn sát được dấu diếm dưới những nụ cười khan lạnh lẽo, những lời mời gọi ngọt ngào nhuốm mùi tử khí.
    Còn nhớ một chuyện nhỏ: sau này, khi tôi và gia đình đã chạy thoát về được vào khu vực Tịnh Tâm, Cầu Kho là nơi đang còn nằm dưới sự kiểm soát của quân đội VNCH, tình cờ gặp người bạn học từ cửa Đông Ba vừa chạy lên. Gặp tôi giữa đường, anh bạn đứng sửng, nhìn tôi và hỏi:
          - Mày còn đó à ? Có phải mày không ?
          - Ừ, tao đây chứ còn ai.
          - Vậy mà tao tưởng là ma hiện về. Ở vùng tao, tụi nó về, đi kiếm mày quá trời.
          - Số tao còn lớn lắm.
          - Thằng S. ép tao phải chỉ nhà mày cho được. Kẹt quá, tao tìm đường tẩu.
    Hận thù đến là chất ngất. Người bạn tên S. ấy đã từng cùng tôi đi chơi, uống cà phê, đi thư viện... Anh ta nhiều lần, chẳng hề dấu diếm tư tưởng tả khuynh thân Cộng của anh ta với tôi. Thậm chí, có lúc anh ta còn muốn rủ rê tôi nữa. Chúng tôi đã nhiều lần tranh cãi gay gắt về quốc gia-cộng sản. Sau một thời gian hoạt động, anh ta bị lộ tông tích, phải bỏ học, trốn lên rừng. Mậu Thân, anh ta vác súng AK về thành, tìm những người bạn bất đồng chính kiến để thanh toán, trong số đó có tôi. May mắn là anh ta không, hoặc chưa có điều kiện để hoạt động ở vùng tôi ở. Nếu không, thì có lẽ số phận tôi chắc phải kết thúc ở một hầm hố tập thể nào đó.
    Sau này, khi ở tù về năm 1981, tôi có gặp anh ta một đôi lần ở đâu đó. Thì cũng thế thôi.  Căm thù có còn trong anh ta không, tôi không rõ. Nhưng trông anh ta cũng chẳng thiện cảm gì với một kẻ thù cũ đã ngã ngựa như tôi. Một vài đồng chí của anh ta, vốn cũng bạn học cũ của tôi, cho biết, anh ta khuyên họ đừng giao du gì với tôi, vì tôi thuộc thành phần vô cùng phản động. Anh ta phát biểu:   "Thằng đó phải nhốt suốt đời, sáu năm quá ít"! Thế thì mấy năm là nhiều, là đủ? Vả lại, cả nước vốn đã là trại tù rồi. Trại cải tạo, nhà lao là trại tù nhỏ. Trở về nhà, lại ở một nhà tù lớn hơn. Thực ra, anh ta cũng chẳng hơn gì tôi bao nhiêu, mặc dù là kẻ chiến thắng. Mặt mày lơ láo, bữa đói bữa no. Sau đợt thanh lọc cán bộ (Cộng Sản không tin những tay trước kia vốn hoạt động nằm vùng vì cho rằng, ở với ngụy là có nhiễm máu ngụy, không thể tin tưởng hoàn toàn được), anh ta gần như bị loại khỏi mọi chức vụ. Em ruột anh ta, cũng đã từng hoạt động nội thành, vượt biên đi Mỹ.
    Tay Cộng Sản đó là điển hình cho mối hận thù của những người trở về thành trong biến cố Mậu Thân. Được sự bảo đảm của bộ đội chính quy, những sinh viên học sinh - một thời ăn học, chơi đùa, cà phê, cà pháo... - trở về như một cơn lốc. Ngoài chuyện vội vã thăm gia đình, họ về với mối căm hờn ngun ngút đối với nơi đã từng nuôi họ lớn lên, cho họ những giờ phút thanh bình thời mới lớn, căm thù đối với bà con, bạn bè khác chính kiến mà họ cho là tay sai phản đô.ng. Họ làm chủ một phần rộng lớn của thành phố Huế. Ít ra, trong thời gian đầu, họ là kẻ chiến thắng. Ấy thế mà, cung cách làm việc của họ lại không mang một chút gì của kẻ chiến thắng. Họ hấp tấp, vội vã, làm càn, làm ẩu, y như sợ không còn thời gian. Tôi tự nghĩ, thông thường thì để tuyên truyền, ít ra họ cũng làm một vài màn kịch thân dân, vỗ về, an ủi, khoan thứ chẳng hạn, để cho dân thành phố "nếm chút mùi vị giải phóng" chứ!. Đằng này, không. Kiểm soát được khu nào là khu ấy nhuộm máu. Bọn họ lùng sục, bắt bớ và tàn sát.
Không một chút lưu tình. Không bạn. Không bè. Không bà con, xóm giềng. Không gì cả. Chỉ có hận thù và máu.
    Theo tôi, có lẽ bất ngờ lớn nhất đối với Cộng Sản trong vụ Tổng Tấn Công Mậu Thân, là sự bất hợp tác gần như toàn diện của nhân dân đô thị Huế đối với lực lượng Cộng Sản vào thành. Nhà nhà đóng cửa. Người người xa lánh. Chỉ trừ những tay nằm vùng được gài sẵn, còn lại toàn bộ nhân dân đều trốn tránh và xa lánh Cộng Sản. Trong tất cả các thành phố bị tấn công, không nơi nào, Cộng Sản được nhân dân vui mừng đón tiếp, như họ đã dự trù. Huế lặng lờ như hoang phế trong suốt hai mươi sáu ngày. Có lẽ, chính điều này đã làm cho Cộng Sản càng thêm điên tiết và tìm cách trả thù. Họ biết rõ rằng họ không chiếm được một chỗ nào trong trái tim của nhân dân thành phố Huế.
    Sau khi bị đánh tan tác, phải rút tàn quân trở lên rừng, Công Sản bắt đầu đổ lỗi cho nhau. Cánh quân sự - đổ lỗi cho cánh chính tri.. Trung Ương quy lỗi cho địa phương. Đám nằm vùng quy lỗi cho đám ở rừng về. Và ngược lại, riêng Hồ Chí Minh thì phát ốm (!).
    Mãi cho đến sau này, khi tổ chức kỷ niệm hai mươi lăm ngày họ tấn công Huế, bọn họ lại một lần nữa đem ra cãi vả nhau về những lỗi lầm phạm phải. Trong tràng giang đại hải của những số liệu, sự kiện, kèm theo những biện hộ, giải thích, quy chụp, bọn họ nhắc nhở qua loa đến những vụ gọi là "giết lầm", "giết oan" đồng bào qua hai mươi sáu ngày chiếm đóng Huế. Những vụ giết oan, giết lầm đó được liệt kê như là một trong những sai sót về mặt chiến thuật. Và chỉ có thế.
    Mới đây, qua đài phát thanh RFI (Pháp), trong một cuộc phỏng vấn, Hoàng Phủ Ngọc Tường, một khuôn mặt trí thức Huế theo Cộng Sản, và là một trong những người trực tiếp lãnh đạo chính trị trong biến cố Mậu Thân, một mặt, cho rằng những vụ giết oan, giết lầm là không thể tha thứ được. Mặt khác, Tường phủi tay trước trách nhiệm, không thừa nhận rằng mình có nhúng tay vào vụ tàn sát bè bạn, anh em. Tường thanh minh là, trong lúc vụ tàn sát xảy ra, anh ta không ở Huế, mà ở trên rừng cùng nhóm lãnh đạo. Nghĩa là, Tường không hay biết gì về việc giết chóc, hoặc không ra lệnh cho việc giết chóc, hoặc làm lơ trước việc giết chóc (!). Thế mà, trong cuộc phỏng vấn mười mấy năm trước đây thực hiện cho bộ phim truyền hình về chiến tranh Việt Nam, Tường đã khẳng định những người bị giết là hoàn toàn đáng chết, vì là "ngụy".
    Trong lúc đó, một sinh viên nội thành khác là Nguyễn Đắc Xuân, bạn đồng chí của Tường, không bỏ lỡ cơ hội nào, thanh minh rằng anh ta không hề giết một người bạn của anh ta là Trần Mậu Tý. Đã thế, anh ta còn đổ tội cho một người khác, vốn không nằm trong hàng ngũ Cộng Sản. Người này bị Cộng Sản bắt buộc cầm súng làm du kích.
    Đại loại, trước mối căm thù câm lặng mà đám sinh viên học sinh hoạt động nội thành gặp phải trong nhiều tầng lớp nhân dân Huế, bọn họ đỗ vấy cho nhau. Cũng chỉ để chạy tội. Thực tế thì, không kể mặt quân sự, Cộng Sản không hề có một ân hận nào về tội ác tày trời mà họ đã gây ra cho đồng bào Huế trong Tết Mậu Thân. Họ vẫn xem vụ Tổng Tấn Công Mậu Thân ở Huế là một thắng lợi lớn và hãnh diện về tất cả những gì đã làm, trong đó thành tích cao nhất là tàn sát dã man hơn 5000 người dân. Mức độ dã man của sự tàn sát vượt xa thành tích của những kẻ xâm lăng hung hản nhất trong lịch sử dân tộc. Ngay khi vừa chiếm được Huế tháng 3/1975, họ đổi tên con đường chạy dọc theo bờ thành (Nguyễn Thành) thành đường 68, để kỷ niệm vụ Mậu Thân. Thỉnh thoảng, vào những dịp đầu năm, họ vẫn tổ chức những buổi hội thảo về Mậu Thân, trong lúc hàng ngàn gia đình âm thầm quỳ lạy trước bàn thờ của những thân nhân mình bị chết thảm.
    Bởi vậy, trái ngược với những giọt nước mắt cá sấu của Hồ Chí Minh (ông ta thường dùng nước mắt để xoa dịu nỗi căm phẫn của nhân dân sau khi thi hành một chính sách bất nhân nào đó), trái với những thanh minh, thanh nga có tính cách bày hàng, trái với những tô son điểm phấn để tuyên truyền lừa phỉnh, vụ thảm sát trên 5000 người dân Huế vào năm Mậu Thân bộc lộ bản chất phi nhân của Cộng Sản Việt Nam. Không thể dùng bất cứ lý luận nào để khỏa lấp tội ác đó.
          - Trừ một số nhỏ người dân chết vì bom rơi đạn lạc (không kể những người lính chết trong chiến đấu), thì tất cả những người chết trong biến cố Mậu Thân đều do Cộng Sản tàn sát.
          - Tất cả nạn nhân của vụ thảm sát đều chết trong khi bị bắt, không có một tấc sắt trong taỵ
          - Cách giết người rất man rợ: đâm, chém, đập bằng cuốc, búa, rồi lùa xuống hố chôn tập thể.
          - Kiểu giết người, thái độ giết người, thủ đoạn giết người cho thấy Cộng Sản đã trả thù một cách hèn hạ, khiếp nhược đồng bào của họ, đồng thời biểu lộ một tình trạng mất nhân tính ở mức độ cao nhất.

Ba mươi năm rồi kể từ ngày ấy
    Những nấm mồ của các nạn nhân chết thảm đã xanh mấy lần cỏ. Những tên tội đồ vẫn còn sống nhởn nhơ bên cạnh những gia đình nạn nhân. Bây giờ, với những đồng đô la bẩn thỉu kiếm được từ những cuộc mánh mun với tư bản nước ngoài - cái mà bọn họ nhân danh để tiến hành cuộc chiến tranh mấy chục năm về trước, và là cái mà bọn họ nhân danh để giết hại đồng bào năm 1968 - bọn họ xây nhà cao cửa rộng, sống phè phởn trên một đất nước đói nghèo, lạc hậu. Những con ác quỷ biến thành người!
    Lịch sử còn đó. Cộng Sản có thể đốt sách, bắt bỏ tù hay tiếp tục sát hại những người bất đồng chính kiến, tìm cách xóa đi những dấu vết tội lỗi. Nhưng, họ không thể tráo đổi lịch sử, thay đổi lòng người. Sự thật là sự thật.

Đó là: cuộc tàn sát đồng bào Huế mùa xuân Mậu Thân là vết nhơ muôn đời của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Oan khiên đó của đồng bào phải được bù đắp ! Những tên tội đồ phải chịu một sự phán xét nghiêm khắc !



19-02-2004

TỬ SĨ HOÀNG SA
Anh hùng Ngụy Văn Thà

QUỐC KỲ và QUỐC CA VN

Bài chọn đăng
Đại Sứ Mỹ J. C. Stevens
Chuyến hải hành sau cùng HQ
TT Thiệu với Hải chiến HS
Báo Tàu: Hải chiến Tây Sa74
Thủy xa vận mới EFV của Mỹ
Chiến Hạm HQ/VNCH di tản 75
Vì sao mất Thác Bản Giốc?
Đường Mòn Hồ Chí Minh
Tàu chiến tàng hình của Mỹ
Tiên Lãng: Đối kháng vũ lực
Your IP : 108.162.221.57    Tìm hiểuSự thật về Đảng CSVNViệt Cộng thảm sát Mậu Thân  

Copyright © 2003 - 2017 hqvnch.net
Website: 8341596 hits Page generated in: 0.1796875 secs Webmaster