|
Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006 của 118 Nhà Đấu tranh Dân chủ quốc nội Việt Nam
Việt Nam, 8 - 4 - 2006
Kính gửi Đồng bào Việt Nam ở trong và ngoài Nước,
Chúng tôi, ký tên dưới đây, đại diện cho hàng trăm nhà đấu tranh Dân chủ ở quốc nội và tất cả mọi người Dân nào đang khao khát một nền Dân chủ chân chính cho Quê hương Việt Nam hôm nay, đồng thanh lên tiếng :
I. Thực trạng của Việt Nam 1- Trong cuộc Cách mạng tháng 8-1945, sự lựa chọn của toàn Dân tộc ta là Độc lập Dân tộc, chứ không phải là chủ nghĩa xã hội. Bản Tuyên Ngôn Độc Lập ngày 2-9-1945 chẳng nhắc đến một từ nào về chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản cả. Hai nguyên nhân chính làm nên thắng lợi của cuộc Cách mạng ấy là Khát vọng Độc lập Dân tộc và Khoảng trống quyền lực lúc bấy giờ ở Việt Nam (quân Nhật đã đầu hàng phe Đồng minh ngày 15-8-1945 và thực dân Pháp đã bị quân Nhật đảo chính cướp quyền từ ngày 9-3-1945). Rõ ràng mục tiêu của cuộc cách mạng ấy đã bị đảng Cộng sản Việt Nam đánh tráo. Và dĩ nhiên, Quyền Dân tộc tự quyết cũng hoàn toàn bị thủ tiêu. Đã có ít nhất 2 cơ hội lịch sử rất thuận lợi là năm 1954 ở miền Bắc và năm 1975 trên cả nước, để Dân tộc khẳng định Quyền tự quyết của mình. Nhưng tất cả đều đã bị đảng Cộng sản Việt Nam tráo trở không thực hiện. Vì một khi nền chuyên chính vô sản đã được thiết lập, thì theo Lênin, chức năng đầu tiên của nó chính là : bạo lực và khủng bố trấn áp ! 2- Tiếp đến, ngày 2-9-1945 tại Hà Nội, ông Hồ Chí Minh, Chủ tịch Chính phủ lâm thời Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã trịnh trọng tuyên bố với Dân tộc và với Thế giới rằng : "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo Hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được ; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Lời nói bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn độc lập nǎm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là : mọi Dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do. Bản Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền của Cách mạng Pháp nǎm 1791 cũng nói : "Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi ; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi". Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được…”. (trích Tuyên Ngôn Độc Lập 2-9-1945). Thế nhưng, tất cả những quyền thiêng liêng ấy của dân tộc đều bị chà đạp thô bạo ngay sau đó, khi mà chính quyền cộng sản được dựng lên. 3- Đến tháng 2-1951 Tuyên ngôn của đảng Lao động Việt Nam (nay là đảng Cộng sản Việt Nam) kỳ đại hội lần thứ 2, đã viết: “Chủ nghĩa của Đảng là chủ nghĩa Mác–Lênin”. Và trong Điều Lệ, phần Mục Đích và Tôn Chỉ còn khẳng định rõ ràng hơn : “Đảng Lao động Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác - Ǎngghen - Lênin - Xtalin và tư tưởng Mao Trạch Đông, kết hợp với thực tiễn cách mạng Việt Nam làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho mọi hành động của Đảng…”. Kể từ đó, nhất là ở miền Bắc sau năm 1954, rồi cả nước sau ngày 30-4-1975 thì bóng ma của chủ nghĩa cộng sản đã luôn đè ám lên đầu, lên cổ toàn Dân Việt Nam. Chính cái bóng ma ấy chứ không phải là cái gì khác đã triệt tiêu hầu hết những quyền con người của Nhân dân Việt Nam. Và hôm nay, nó vẫn đang tạm đô hộ, chiếm đóng lên cả 2 mặt tinh thần và thể chất của toàn Dân tộc Việt Nam.
II. Qui luật phổ biến toàn cầu 1- Lịch sử đã minh định rằng mọi quyền tự do, dân chủ ở bất cứ một chế độ độc đảng toàn trị nào, dù cộng sản hay không cộng sản, cũng đều bị chà đạp không thương tiếc, chỉ khác nhau ở mức độ mà thôi. Bất hạnh thay là cho đến nay, Dân tộc Việt Nam vẫn thuộc về một trong số ít các Quốc gia trên thế giới còn bị cai trị bởi chế độ độc đảng toàn trị cộng sản. Điều này thể hiện cụ thể tại Điều 4 của Hiến pháp Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam hiện hành, rằng : “Đảng cộng sản Việt Nam... theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội.” Chính vì điều này mà các quyền tự do, dân chủ của Nhân dân đã hoàn toàn bị triệt tiêu, may ra chỉ còn vài mẩu vụn mà thôi ! 2- Chính hệ thống quyền lực không hề chấp nhận cạnh tranh và không hề chấp nhận bị thay thế này đã thúc đẩy mạnh mẽ đà thoái hoá, biến chất của toàn bộ hệ thống ấy. Vì chẳng có qui luật và nguyên tắc cạnh tranh công bằng nào trên chính trường, nên sau những kỳ bầu cử thì toàn Dân không thể chọn được những con người và những lực lượng chính trị xứng đáng nhất. Bộ máy lãnh đạo, quản lý và điều hành do vậy ngày càng hư hỏng, rệu rã từ trung ương xuống cơ sở địa phương. Hậu quả là Việt Nam hôm nay trở thành Quốc gia bị tụt hậu quá xa so với các Nước trong khu vực và thế giới. Quốc nhục này và các quốc nạn khác khó bề tẩy xóa. Vấn đề của mọi vấn đề, nguyên nhân của mọi nguyên nhân chính vì đảng cộng sản Việt Nam là lực lượng chính trị duy nhất lãnh đạo Đất nước ! Thực tiễn đã xác minh rằng bất kỳ Nước nào đã bị rơi vào quỹ đạo của chủ nghĩa cộng sản thì đều điêu tàn thê thảm cả. Liên Xô, cái nôi cộng sản, cùng với các Nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu khác, đã dũng cảm vượt qua chính mình để quay lại tìm đường đi đúng cho Dân tộc họ. 3- Chúng ta đều hiểu rằng : không ai có thể sửa được lịch sử, nhưng có thể bẻ chiều lịch sử. Và điều quan trọng hơn là qua những bài học của lịch sử, định hướng tốt cho tương lai. Con đường hôm qua của Dân tộc ta đã bị những người Cộng sản Việt Nam chọn một cách vội vàng, thiếu chín chắn và áp đặt cho cả Dân tộc một cách khiên cưỡng. Con đường ấy thực tế đã chứng minh là hoàn toàn sai lạc. Vì vậy Dân tộc ta hôm nay phải chọn lại con đường cho mình. Và chắc chắn cả Dân tộc cùng chọn sẽ tốt hơn một người hay một nhóm người nào đó. Đảng cộng sản Việt Nam cũng chỉ là một bộ phận của Dân tộc, nên không thể mạo danh Dân tộc để chọn thay ! Trước Dân tộc và lịch sử suốt hơn nửa thế kỷ qua (1954–2006), Đảng cầm quyền ấy đã tiếm danh chứ không chính danh chút nào! Bởi lẽ các cuộc bầu cử thực sự tự do hoàn toàn vắng bóng ở Việt Nam. Từ thực trạng và qui luật trên đây, với ý thức trách nhiệm của Công dân trước vận mệnh Đất nước, chúng tôi xin được phép giãi bày cùng toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài Nước :
III. Mục tiêu, phương pháp và ý nghĩa cuộc đấu tranh 1- Mục tiêu cao nhất trong cuộc đấu tranh giành tự do, dân chủ cho Dân tộc hôm nay là làm cho thể chế chính trị ở Việt Nam hiện nay phải bị thay thế triệt để, chứ không phải được “đổi mới” từng phần hay điều chỉnh vặt vãnh như đang xảy ra. Cụ thể là phải chuyển từ thể chế chính trị nhất nguyên, độc đảng, không có cạnh tranh trên chính trường hiện nay, sang thể chế chính trị đa nguyên, đa đảng, có cạnh tranh lành mạnh, phù hợp với những đòi hỏi chính đáng của Đất nước, trong đó hệ thống tam quyền Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp phải được phân lập rõ ràng, phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế và trải nghiệm của Nhân loại qua những nền dân chủ đắt giá và đầy thành tựu. Mục tiêu cụ thể là thiết lập lại các quyền cơ bản của toàn Dân sau đây : - Quyền Tự do Thông tin Ngôn luận theo Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị của Liên Hiệp Quốc được biểu quyết ngày 16.12.1966, Việt Nam xin tham gia ngày 24-9-1982, điều 19,2 : “Mọi người có quyền tự do ngôn luận, quyền nầy bao gồm cả quyền tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt mọi loại tin tức, ý kiến, không phân biệt ranh giới, hình thức truyền miệng, bằng bản viết, bản in, hoặc bằng hình thức nghệ thuật hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng khác tuỳ theo sự lựa chọn của mình”. Nghĩa là các đảng phái, tổ chức, cá nhân có quyền thông tin ngôn luận qua báo chí, phát thanh, truyền hình và các phương tiện truyền thông đại chúng khác mà không cần đợi phép của nhà cầm quyền. - Quyền Tự do hội họp, lập hội, lập đảng, bầu cử và ứng cử theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, điều 21 : “Mọi Công dân… đều có quyền và cơ hội để (a) tham gia vào việc điều hành các công việc xã hội một cách trực tiếp hoặc thông qua những đại diện được họ tự do lựa chọn”; (b) bầu cử và ứng cử trong các cuộc bầu cử định kỳ chân thực, bằng phổ thông đầu phiếu, bình đẳng và bỏ phiếu kín nhằm đảm bảo cho cử tri tự do bày tỏ ý nguyện của mình”. Nghĩa là các đảng phái thuộc mọi khuynh hướng cùng nhau cạnh tranh lành mạnh trong một nền dân chủ đa nguyên, đa đảng chân chính. - Quyền Tự do hoạt động Công đoàn độc lập và Quyền Đình công chính đáng theo Công ước Quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa, được Liên Hiệp Quốc biểu quyết ngày 16-12-1966, điều 7 và 8 : “Các Quốc gia thành viên của Công ước công nhận quyền của mọi người được hưởng những điều kiện làm việc công bằng và thuận lợi…, quyền của mọi người được thành lập và gia nhập Công đoàn mà mình lựa chọn, chỉ phải tuân theo quy chế của Tổ chức đó để thúc đẩy và bảo vệ các lợi ích kinh tế và xã hội của mình… (với) quyền đình công…”. Các công đoàn này phải là những tổ chức duy nhất hoạt động độc lập, không có những loại Công đoàn tay sai của nhà cầm quyền. - Quyền Tự do Tôn giáo theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, điều 18 : “Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tín ngưỡng và tôn giáo. Quyền tự do này bao gồm tự do có hoặc theo một Tôn giáo hoặc Tín ngưỡng do mình lựa chọn, tự do bày tỏ Tín ngưỡng hoặc Tôn giáo một mình hoặc trong tập thể với nhiều người khác, một cách công khai hoặc thầm kín dưới hình thức thờ cúng, cầu nguyện, thực hành và truyền đạo”. Các Tôn giáo này phải hoạt động độc lập, chứ không thể bị biến thành công cụ cho nhà cầm quyền. 2- Phương pháp của cuộc đấu tranh này là hòa bình, bất bạo động. Và chính Dân tộc Việt Nam chủ động thực hiện cuộc đấu tranh này. Tuy nhiên, chúng ta rất cảm ơn sự ủng hộ nhiệt tình và ngày càng hiệu quả của tất cả những bạn bè trên thế giới. Thông qua những phương tiện thông tin hiện đại và qua sự giao lưu quốc tế ngày càng rộng mở, chúng ta sẽ tìm mọi cách giúp Đồng bào kiện toàn nhận thức. Và một khi Nhân dân đã có nhận thức đúng và rõ thì nhất định sẽ biết hành động thích hợp và hiệu quả. 3- Ý nghĩa của cuộc đấu tranh này là làm cho chính nghĩa thắng phi nghĩa, tiến bộ thắng lạc hậu, các lực lượng dân tộc đang vận dụng đúng quy luật của cuộc sống và xu thế của thời đại thắng những tà lực đang tìm cách đi ngược lại những xu thế và quy luật ấy. Đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn đồng hành cùng Dân tộc hay không là tùy ở mức độ đảng ấy có khách quan, công bằng, sáng suốt và khiêm tốn chấp nhận các nguyên tắc bình đẳng của cuộc cạnh tranh lành mạnh hay không, chỉ có thể chế chính trị độc đảng ấy là dứt khoát phải bị chốn táng vĩnh viễn vào quá khứ. Từ đó, Dân tộc sẽ tìm được những con người tốt nhất, những lực lượng chính trị giỏi nhất sau mỗi kỳ bầu cử để lãnh đạo Đất nước. Nguyên tắc “lẽ phải toàn thắng” sẽ được thiết lập và cuộc sống cá nhân sẽ trở nên tốt hơn, xã hội sẽ trở nên nhân bản hơn và Đồng bào sẽ sống với nhau thân thiện hơn. Chúng tôi mong ước Tuyên ngôn này thúc đẩy được sự đóng góp tích cực của Đồng bào trong ngoài Nước và sự ủng hộ của Bạn bè Quốc tế. Chúng tôi chân thành cảm ơn và kêu gọi các Cơ quan Liên Hiệp Quốc, các Quốc hội, Chính phủ, Tổ chức Quốc tế và Bạn bè trên toàn thế giới tiếp tục ủng hộ cách nhiệt tình và hiệu quả cho cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa này, góp phần đưa Tổ quốc Việt Nam sớm sánh vai cùng các Nước văn minh, đạo đức, thịnh vượng, tự do trong cộng đồng Nhân loại hôm nay.
Đồng tuyên bố tại Việt Nam ngày 08 tháng 4 năm 2006
_____________________________________ Dưới đây là văn bản tiếng Anh English version by Viet Si & Rev. Phan Van Loi
Manifesto of Freedom and Democracy for Vietnam in 2006 by 118 Vietnamese fighters in Vietnam
Vietnam, April 8th, 2006
Dear respected our fellow-countrymen inside and outside Vietnam :
We, the undersigned, representatives of hundreds of democratic fighters in Vietnam and all people who are craving for an authentic Democracy for our beloved Mother Land, Vietnam, unanimously declare :
I- Real situations of Vietnam 1- In the Revolution of August 1945, the choice of all Vietnamese was National Independence, not Socialism. The Declaration of Independence dated September 2nd, 1945 by Ho Chi Minh did not mention a single word about Socialism or Communism. Two main causes that made that August Revolution successful were the People’s Aspiration for National Independence and The gap of power in Vietnam during that time (The French colonists were unseated from power by Japanese on March 9th, 1945 and the Japanese surrendered the Allied Force on August 15th, 1945). Obviously, the objective of that August Revolution has been maliciously exchanged by the Comnunist Party. And naturally, the Right of Self-Determination for Vietnamese people has been totally abolished. There were, at least, two historic opportunities in North Vietnam in 1954 and in whole Vietnam in 1975 for all Vietnamese people to execute their Right of Self-Determination. But all this has never been implemented by the malicious Communist Party of Vietnam (CPV). Because when the dictatorship of the proletariat is etablished, according to Lenin, its very first function is Violence, Terrorism and Suppression. 2- On September 2nd, 1945 in Ha Noi. Ho Chi Minh, President of the Provisional Government of Democratic and Republic Vietnam solemnly declared to the Vietnamese People and to the whole world : “Everybody is born equal. The Creator gives them rights which cannot be violated by anybody. Of these rights, there are the right to live, right to be free and right to seek happiness. That immortal statement is in the Declaration of Independence of the U.S. in 1776 : Generalized, it means that every People in the world have been born equal, have right to live, right to seek happiness and right to be free. The Declaration of Human and Civil Rights of the French Revolution in 1791 also says : “People are born free and equal in interests and are always granted freedom and equality in interests”. This is the Righteousness which cannot be refused by anybody” (Excerpts of Vietnam Declaration of Independence dated September 2nd, 1945). However, all these sacred Rights of the Vietnamese People have been trampled brazenly immediately after the communist government had been formed. 3- In February, 1951, the Manisfestation of the Labor Party of Vietnam (currently the CPV) in the Second General Assembly stated : “The Party’s Ideology is Marxism-Leninism”. And the party’s Regulations, section objective and guiding principles clearly stated : “The Labor Party of Vietnam utilizes Marxism, Engelism, Leninism, Stalinism and Mao Tse Tung’s thoughts, combined with realities of Vietnamese Revolution, as foundation of thoughts and lodestar for all the Party’s actions…” Since then, especially in North Vietnam after 1954 and in the whole nation after April 30, 1954, the phantom of communism always has depressed and haunted Vietnamese People’s minds. It is that phantom, not any other things, has destroyed almost Vietnamese People’s Rights. And today, that phantom is still temporarily occupying in both spirit and physical aspects of the whole Vietnamese People.
II- Universal Rule 1- History has proven that all rights of freedom and democracy under any totalitarian government, whether communist or not, have been mercilessly trampled, differently only in degrees. Unfortunately, Vietnam is still one of the nations in the world which has been governed by the totalitarian communist regime. It is, in fact, reflected in the fourth article of the Constitution of the Socialist Republic of Vietnam of 1992: “The CPV…following Marxism-Leninism and Ho Chi Minh’s Thoughts, is force leading the government and the society”. Therefore, the People’s rights of freedom and democracy have been completely abolished. Only exist some broken tiny pieces of theses. 2- It is this power-system which never accepts competition and replacement has strongly pushed up the momentum of backwardness and degeneration of the whole system. Because there are no regulations and principles for fair competitions on political arena, therefore, the people cannot select the fittest persons and political forces after the elections. Hence, the leadership and management machine have been more and more corrupted and dismantled from central to local government. Consequently Vietnam today has become a nation lagged far behind in comparison with other nations in the area and on the world. The national shame and other nationwide disasters are extremely difficult to be wiped out. The issue of all issues and the cause of all causes is that : the CPV, is the sole political force who assumes the leadership in our country. The realities have proven that countries fallen in the orbit of communism all have been devastated tragically. Union of Soviet Socialist Republics (USSR), the cradle of Communism, and other socialist nations in Eastern Europe, have been bravely overcome themselves to find the right way for their People. 3- We all understand : Nobody can correct history, but can redirect history. And the most important thing is with historical lessons, we can make a good orientation for the future. The past way of our people has been hastily and immaturely chosen by the CPV which imposed it with force on our People. That way has been proven totally wrong by reality. Therefore, today, we, Vietnamese People, have to choose again the way for all of us. And surely, the choice of the whole People will be better than the choice of one single person or a group of persons. The CPV is only a part of Vietnamese People, therefore, it cannot assume wrongfully the People’s name to make the choice. Before the People and History throughout over half of the past century (1954-2006), that party in power has usurped the name and has never the righteousness. The simple reason is the truthfully free elections never have been existed in Vietnam. From the situation and rule above-mentioned, with the responsibility consciousness of citizens before the destiny of our beloved country, we beg to make known our thoughts to our fellow-countrymen inside and outside Vietnam, as follows :
III - Goals, methods and meanings of the fight 1- The most lofty goal in the fight for Freedom and Democracy for our People today is to replace completely the current political regime, not to renovate it partially or only to “adjust” it pettily. Concretely, the current unitary, one-party political regime, without competiton on political area, must be converted to a pluralist, multiparty political regime, with wholesome competition, to meet our Country’s legitimate demands. In which the three powers system : Legislative, Executive and Judiciary have to be clearly separated, in accordance with international standards and experience of the humanity from the costly and successful democracies. The concrete goal is to re-establish the basic rights for the whole People as follows: - Freedom of Speech in accordance with the International Covenant on Civil and Political Rights, voted by the United Nations on December 16, 1966 and the Socialist Republic of Vietnam has signed up to participate on September 24, 1982, article 19, 2: “Everyone shall have the right to freedom of expression; this right shall include freedom to seek, receive and impart information and ideas of all kinds, regardless of frontiers, either orally, in writing or in print, in the form of art, or through any other media of his choice” . It means political parties, organizations and individuals have rights to freedom of speech via newspapers, radio stations, televisions, and any other mass media without the permission of the government. - Freedom of meeting, creating associations and political parties, of voting and standing for election in accordance with the International Covenant on Civil and Political Rights, article 25 : “Every citizen shall have the right and the opportunity... (a) to take part in the conduct of public affairs, directly or through freely chosen representatives ; (b) To vote and to be elected at genuine periodic elections which shall be by universal and equal suffrage and shall be held by secret ballot, guaranteeing the free expression of the will of the electors”. It means political parties of all tendencies compete fairly in an authentic pluralist, poly-party democracy. - Freedom of organising trade unions and of striking legitimately in accordance with the International Covenant on Economic, Social and Cultural Rights, voted by the United Nations on December 16, 1966 and the Socialist Republic of Vietnam has signed up to participate on September 24, 1982, article 7 and 8 : “The States Parties to the present Covenant recognize the right of everyone to the enjoyment of just and favourable conditions of work... The right of everyone to form trade unions and join the trade union of his choice, subject only to the rules of the organization concerned, for the promotion and protection of his economic and social interests....(with) the right to strike”. These trade unions must be the sole organisations with independent activities; there must not be kinds of trade unions watcher-aides of the government. - Freedom of religion according to the International Covenant on Civil and Political Rights, article 18 : “Everyone shall have the right to freedom of thought, conscience and religion. This right shall include freedom to have or to adopt a religion or belief of his choice, and freedom, either individually or in community with others and in public or private, to manifest his religion or belief in worship, observance, practice and teaching”. These religions must be independent in theirs activities and cannot be transformed into instruments of the government. 2- Method of this fight is peace and non-violence. And it is Vietnamese People who takes the initiative in carrying out this fight. However, we profoundly appreciate the passionate and increasingly efficient support of our friends around the world. Via the modern means of communication and the increasingly open international relations, we will find all means to help our fellow-countrymen to complete their knowledge. Once having a clear and correct knowledge, the people will act appropriately and effectively. 3- The meaning of this fight is to make “Righteousness wins Wrongness”, progress wins backwardness, the People’s forces which are applying correctly the principles of life and trends of our time win the evil forces which are trying to counteract these trends and principles. The CPV is whether going along with the Vietnamese people or not, that depends on the degree whether the CPV is objective, fair, lucid and humble enough to accept the principles of fair competition. Only the one-party political regime must be permanently and definitely buried in the grave of the past. Since then, the People will find out the best persons and parties after each election to lead our nation. The principle “The Righteousness triumphs !” will be established and individual life will become much better, society will become more human and our fellow-contrymen will live together much more friendly. We sincerely wish this Declaration will encourage positive contributions from our fellow-contrymen inside and outside Vietnam and the support of our friends around the world. We profoundly thank and call on the United Nations, the Congresses/Parliaments, the Governments, the International Organizations and our friends worldwide to continue supporting passionately and effectively this just fight, contributing to help our Vietnamese Fatherland soon to go along with other civilized , ethical, prosperous and free nations in the international community. Jointly declared and signed in Vietnam on April 8th, 2006. |
|
1. Bs Nguyễn Xuân An, Huế 2. Gv Đặng Hoài Anh, Huế 3. Gv Đặng Văn Anh, Huế 4. Bs. Lê Hoài Anh, Nha Trang 5. Gs Nguyễn Kim Anh, Huế 6. Gs Nguyễn Ngọc Anh, Đà Nẵng 7. Nv Trịnh Cảnh, Vũng Tàu 8. Lm F.X. Lê Văn Cao, Huế 9. Gv Lê Cẩn, Huế 10. Lm Giuse Hoàng Cẩn, Huế 11. Gv Trần Thị Minh Cầm, Huế 12. Lm Giuse Nguyễn Văn Chánh, Huế 13.Gv Nguyễn Thị Linh Chi, Cần Thơ 14. Gs Hoàng Minh Chính, Hà Nội 15.Gv Nguyễn Viết Cử, Quảng Ngãi 16. Ths Đặng Quốc Cường, Huế 17. Nv Nguyễn Đắc Cường, Phan Thiết 18. Dn Hồ Ngọc Diệp, Đà Nẵng 19. Gv Trần Doãn, Quảng Ngãi 20. Lê Thị Phú Dung, Sài Gòn 21. Gv Hồ Anh Dũng, Huế 22. Gs Trương Quang Dũng, Huế 23. Bs Hà Xuân Dương, Huế 24. Cựu Đại tá Phạm Quế Dương, Hà Nội 25. Ls Nguyễn Văn Đài, Hà Nội 26. Kt Trần Văn Đón, Phan Thiết 27. Bs Hồ Đông, Vĩnh Long 28. Lm Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Huế 29. Dn Trần Văn Ha, Đà Nẵng 30. Gv Lê Thị Bích Hà, Cần Thơ 31. Bs Lê Thị Ngân Hà, Huế 32. Gv Lê Nguyễn Xuân Hà, Huế 33. Vũ Thuý Hà, Hà Nội 34. Ks Đỗ Nam Hải, Sài Gòn 35. Gv Trần Thạch Hải, Hải Phòng 36. Kt Trần Việt Hải, Vũng Tàu 37. Ks Đoàn Thị Diệu Hạnh, Vũng Tàu 38. Dn Nguyễn Thị Hạnh, Đà Nẵng 39. Gv Phan Thị Minh Hạnh, Huế 40. Gs Đặng Minh Hảo, Huế 41. Nv Trần Hảo, Vũng Tàu 42. Nv Trần Mạnh Hảo, Sài Gòn 43. Gv Lê Lệ Hằng, Huế 44. Lm Giuse Nguyễn Đức Hiểu, Bắc Ninh 45. Yt Chế Minh Hoàng, Nha Trang 46. Gv Văn Đình Hoàng, Huế 47. Gv Lê Thu Minh Hùng, Sài Gòn 48. Gs Nguyễn Minh Hùng, Huế 49. Lm Gk Nguyễn Văn Hùng, Huế 50. Gv Phan Ngọc Huy, Huế 51. Gv Lê Thị Thanh Huyền, Huế 52. Gv Đỗ Thị Minh Hương, Huế 53. Ths Mai Thu Hương, Hải Phòng 54. Yt Trần Thu Hương, Đà Nẵng 55. PTs Nguyễn Ngọc Kế, Huế 56. Gs Nguyễn Chính Kết, Sài Gòn 57. Ths Nguyễn Quốc Khánh, Huế 58. Gv Nguyễn Đăng Khoa, Huế 59. Gs Trần Khuê, Sài Gòn 60. Cựu Thiếu tá Vũ Kính, Hà Nội
|
61. Nv Bùi Lăng, Phan Thiết 62. Gv Tôn Thất Hoàng Lân, Sài Gòn 63. Hội trưởng PGHHTT Lê Quang Liêm, Sài Gòn 64. Bs Vũ Thị Hoa Linh, Sài Gòn 65. Lm G.B. Nguyễn Cao Lộc, Huế 66. Lm Phêrô Phan Văn Lợi, Huế 67. Gv Ma Văn Lựu, Hải Phòng 68. Gv Nguyễn Văn Lý, Hải Phòng 69. Lm Tađêô Nguyễn Văn Lý, Huế 70. Gv Cái Thị Mai, Hải Phòng 71. Gv Cao Thị Xuân Mai, Huế 72. Gv Nguyễn Văn Mai, Sài Gòn 73. Nv Hà Văn Mầu, Cần Thơ 74. Gv Phan Văn Mậu, Huế 75. Nv Lê Thị Thu Minh, Cần Thơ 76. Gv Ma Văn Minh, Huế 77. Gv Nguyễn Anh Minh, Sài Gòn 78. Bs Huyền Tôn Nữ Phương Nhiên, Đà Nẵng 79. Bùi Kim Ngân, Hà Nội 80. Ths Đặng Hoài Ngân, Huế 81. Lm G.B. Lê Văn Nghiêm, Huế 82. Gv Lê Hồng Phúc, Hải Phòng 83. Lm Đa Minh Phan Phước, Huế 84. Ks Võ Lâm Phước, Sài Gòn 85. Lm Giuse Cái Hồng Phượng, Huế 86. Ms Nguyễn Hồng Quang, Sài Gòn 87. Ks Tạ Minh Quân, Cần Thơ 88. Lm Augustinô Hồ Văn Quý, Huế 89. Lm Giuse Trần Văn Quý, Huế 90. Bs Võ Văn Quyền, Vĩnh Long 91. Bs. Trần Thị Sen, Nha Trang 92. Cư sĩ PGHHTT Lê Văn Sóc,VĩnhLong 93. Ks Hoàng Sơn, Hải Phòng 94. Lm Phaolô Ngô Thanh Sơn, Huế 95. Gs Nguyễn Anh Tài, Đà Nẵng 96. Ks Đỗ Hồng Tâm, Hải Phòng 97. Bs. Tạ Minh Tâm, Cần Thơ 98. Gs Nguyễn Thành Tâm, Huế 99. Ms Phạm Ngọc Thạch, Sài Gòn 100. Gv Nguyễn Bình Thành, Huế 101. Gv Văn Bá Thành, Huế 102. Cư sĩ PGHHTT Nguyễn Văn Thơ, Đồng Tháp 103. Ths Trần Mạnh Thu, Hải Phòng 104. Gs Ts Trần Hồng Thư, Sài Gòn 105. Nhà văn Hoàng Tiến, Hà Nội 106. Cựu Sĩ quan Trần Dũng Tiến, Hà Nội 107. Lm Têphanô Chân Tín, Sài Gòn 108. Gv Nguyễn Khắc Toàn, Hà Nội 109. Nv Tôn Nữ Minh Trang, Phan Thiết 110. Gv Chế Thị Hồng Trinh, Huế 111. Bs Nguyễn Anh Tú, Đà Nẵng 112. Bs Đoàn Minh Tuấn, Sài Gòn 113. Gv Lê Trí Tuệ, Hải Phòng 114. Yt Trần Thị Hoài Vân, Nha Trang 115. Gv Ngô Thị Tường Vi, Quảng Ngãi 116. Gv Nguyễn Lê Xuân Vinh, Cần Thơ 117. Ths Hồ Ngọc Vĩnh, Đà Nẵng 118. Ks Lâm Đình Vĩnh, Sài Gòn |
|